Yêu

Em là huy hoàng của quá khứ – Phần cuối: Anh đã “lên đời”, sao em còn đứng nguyên tại chỗ?

Ngày đăng: 22/02/2018
2,704 Read
149 Share
Anh muốn ly hôn, không phải anh bội tình bạc nghĩa, mà là vì chị đã không còn phù hợp để đứng cạnh anh nữa..

Từ cuộc gặp với Thư ở quán café trở về, chị mãi ngẩn ngơ như người mất hồn. Trong đầu chị luôn văng vẳng từng lời Thư nói: hị đã là quá khứ, Thư mới là hiện tại và tương lai của anh!

Dù xót xa vô vàn, chị không thể chối bỏ, Thư nói có phần đúng. Đã bao lâu rồi anh không còn chia sẻ chuyện làm ăn kinh doanh với chị? Mà nói thật, giờ anh có nói, chị cũng chả hiểu được nữa. Thư thì khác, cô nàng du học nước ngoài về, là một người trợ lí toàn năng của anh, có thể cùng anh nói chuyện công việc, nói chuyện cuộc đời, chăm sóc anh từ dưới giường tới trên giường. Thư lại xinh đẹp, duyên dáng, khéo léo trong xã giao như thế, chị lấy “tiền vốn” nào để so?

Tất cả những gì chị từng có với anh, quả như Thư nói, đều là trong quá khứ cả. Còn hiện tại, và cả tương lai, bên cạnh anh đâu có bóng dáng của chị. Chị là kẻ mãi ôm những kỉ niệm trong quá khứ mà sống, ảo tưởng rằng mình thật quan trọng với anh, rằng anh sẽ không bao giờ ruồng bỏ mình. Nhưng quá khứ thì mãi là quá khứ, chẳng bao giờ thay thế được hiện tại, và khi đứng trước tương lai nó lại càng nhỏ bé, mờ nhạt.

Sau cuộc gặp gỡ với chị không lâu, Thư có thai. Chị biết được điều đó qua anh. Có lẽ việc muốn cho Thư một danh phận đàng hoàng để con cô nàng sinh ra danh chính ngôn thuận, khiến anh thêm hạ quyết tâm để nói chuyện nghiêm túc với chị về cuộc hôn nhân của 2 người. “Anh muốn mình nói chuyện một cách thẳng thắn, cùng nhìn trực diện vào thực tế cuộc hôn nhân này”, anh bảo vậy.

Em là huy hoàng của quá khứ - Phần cuối: Anh đã “lên đời”, sao em còn đứng nguyên tại chỗ?

Ảnh minh họa

Anh nói rất nhiều, chị lẳng lặng ngồi nghe. Chung quy anh nói chẳng khác gì Thư từng nói với chị. Tóm lại, anh muốn ly hôn, không phải anh bội tình bạc nghĩa, mà là vì chị đã không còn phù hợp để đứng cạnh anh nữa. Dù anh không nói ra, nhưng chị biết, có dịp gì đó cần anh và “phu nhân” của anh cùng xuất hiện, anh sẽ xấu hổ làm sao nếu dẫn chị đi cùng. Thư mới là người có thể khiến anh tự hào với bạn bè, đối tác!

“Anh đã “lên đời”, sao em còn đứng nguyên tại chỗ?”, anh tổng kết lại vấn đề bằng một câu than thở dài thượt. Chị cười chua chát. Anh hỏi chị, chị biết hỏi ai? Chị cần trách bản thân mình, hay nên trách anh? Hay tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì cả, một khi lòng người đã đổi thay?

Việc chị vẫn “đứng nguyên tại chỗ”, lỗi một phần là ở chị, chị không ý thức được việc bản thân cần vươn lên, ham học hỏi quan trọng thế nào. Nhưng nửa phần lỗi còn lại cũng là do anh, anh không thật lòng muốn nắm tay dắt chị cùng đi với mình, để chị đứng bên cạnh chị. Anh ra ngoài xã hội lăn lộn bao năm, anh thừa biết chị cần làm gì để bắt kịp anh, nhưng anh từ chối cung cấp cơ hội cho chị, anh lại đề nghị chị ở nhà chăm sóc gia đình. Có thể lúc ấy anh cũng xuất phát từ suy nghĩ muốn tốt cho chị, để chị được an nhàn, hưởng thụ. Nhưng chắc hẳn sau đó anh có phát hiện ra vấn đề, và anh vẫn lờ tịt đi, cuối cùng “bất đắc dĩ” chọn cô gái khác làm bạn đồng hành.

“Anh biết em hi sinh cho anh và gia đình rất nhiều. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, lẽ nào anh không vì vợ vì con? Em yêu anh thì anh cũng yêu em, anh hi sinh vì em có kém những gì em dành cho anh không? Là anh phân tích một chút cho em hiểu, chứ anh không có ý định phủ nhận công sức của em. Anh luôn không bao giờ quên những gì chúng ta đã từng trải qua …”, anh chân thành giãi bày.

Em là huy hoàng của quá khứ - Phần cuối: Anh đã “lên đời”, sao em còn đứng nguyên tại chỗ?

Ảnh minh họa

Chị chăm chú lắng nghe anh nói, mà không đáp lại lời nào, đúng hơn có tranh luận,...

2,704 Read
149 Share
(269)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang