Yêu

Cô đơn trên đỉnh núi

Ngày đăng: 11/02/2020
3,737 Read
311 Share
Bằng cử nhân, thạc sĩ hay tiến sĩ cũng không bảo chứng rằng hai người thật sự có cùng một tầng văn hóa, suy nghĩ, sự hòa hợp….

Bằng cử nhân, thạc sĩ hay tiến sĩ cũng không bảo chứng rằng hai người thật sự có cùng một tầng văn hóa, suy nghĩ, sự hòa hợp….

Nhà cách nhau có hàng rào cây bùm sụm, học cùng từ mẫu giáo đến hết cấp II, bạn – ngày ấy – với tôi là một đôi khá thân. Lên cấp III học khác trường, đại học cũng khác ngành, thi thoảng gặp nhau buông dăm ba câu thăm hỏi, rồi ai nấy cuốn theo con đường riêng.

Cô đơn trên đỉnh núi - Hình 1
Ảnh minh họa.

Cả thanh xuân tôi dành trọn cho hai cậu con trai, chăm sóc gia đình và làm việc bình thường như bao người bình thường khác. Đôi lần, tôi cũng chạnh lòng nhận ra sợi dây gia đình buộc mình chặt quá: hiếm khi tôi đi đâu xa một chuyến mà lòng dạ thanh thản, không vướng vít chuyện sáng con đi học không có mẹ ôm một cái, chiều con về không có mẹ nấu món yêu thích cho ăn, hay đơn giản chỉ là có mẹ để gọi “mẹ ơi!” vậy thôi. Trong khi đó, bạn tôi đã là một người đàn ông lịch lãm, thành đạt, đi nhiều biết nhiều. Thanh xuân của bạn là sự nghiệp và những cuộc tình không đoạn kết.

Tôi là đàn bà. Tôi cần tình yêu, sự quan tâm, trân trọng của người tôi yêu; cần một mái ấm giản dị, một cuộc sống bình thường… Đó không phải là vấn đề lớn.

Lâu rồi mới có dịp ngồi với bạn, vì một câu hỏi có phần hơi “đàn bà” của tôi: “Vì sao cậu chưa lập gia đình?”. Bạn say sưa nói về mình, về những chuyến đi, những thành tựu trong công việc, về cái thế “thượng phong” trong các cuộc tình đã qua. Bạn nói về cô gái thích vật chất, cô gái yếu đuối dựa dẫm, cô gái ghen tuông…

Tôi ước gì có thể nói với bạn rằng tôi cũng là đàn bà. Tôi làm ra tiền, nhưng tôi có quyền tìm một người đàn ông có khả năng lo cho gia đình và con của tôi. Đó không phải là vấn đề lớn. Tôi là đàn bà – vốn rất nhiều cảm xúc và mềm yếu, tôi có quyền được yếu đuối, khát khao dựa vào bờ vai người đàn ông tôi yêu lúc buồn đau, bệnh tật. Đó không phải là vấn đề lớn.

Vấn đề lớn phải chăng là bạn đang tự đưa mình lên một đỉnh núi cao khi nghĩ rằng không ai trong những người con gái bạn từng yêu xứng với bạn. Có bao giờ bạn nghĩ, bạn không mang đến đủ sự an tâm cho những khát khao không có gì là lớn lao của những người con gái đã có một đoạn duyên tình với bạn? Có bao giờ bạn nghĩ đến việc trên đời không có viên ngọc nào toàn bích và không có sự lựa chọn nào là hoàn hảo không?

Cô đơn trên đỉnh núi - Hình 2

Tôi lại nghĩ một cô giáo tôi quen. Em không đẹp, cũng không xấu, không xuất chúng, cũng không quá tệ. Nói chung là “nhìn lên không bằng ai, nhìn xuống không ai bằng”. Có dịp chị em gặp nhau, từ trang phục, tóc tai đến mọi cử chỉ, lời nói, thậm chí nụ cười hiếm hoi trên môi em cũng mang dáng dấp một nhà giáo chuẩn mực. Dường...

3,737 Read
311 Share
(339)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang