Yêu

Chai lì vì bị đay nghiến chuyện trượt đại học

Ngày đăng: 14/05/2018
2,530 Read
207 Share
Thủy là cháu ruột tôi. Lúc nhỏ, cháu học rất khá, lại ngoan ngoãn nhưng càng lên lớp cao, cháu học ngày một sa sút về mọi mặt. Cho đến lần thi đại học năm đó, cháu đã “dội gáo nước lạnh” vào cả nhà khi trượt tất cả các nguyện vọng.

Chai lì vì bị đay nghiến chuyện trượt đại học - Hình 1 

Đôi khi, chỉ một cử chỉ âu yếm, động viên, cũng giúp trẻ tự tin và vươn lên. Ảnh minh họa

Đại gia đình tôi có thói quen cứ đến cuối tuần là con cháu lại tụ tập đông đủ ở nhà ông bà. Suốt buổi, nhìn gương mặt vợ chồng em gái tôi (bố mẹ cháu Thủy) ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, tôi đã biết chắc có chuyện gì đó không hay. Quả nhiên, khi tôi vô tình hỏi thăm về tình hình thi cử của cháu Thủy, em gái tôi như bị chạm đúng mạch, liền bật khóc nức nở:

“Cái con trời đánh này nó bôi tro trát trấu vào mặt chúng em rồi bác ạ! Nó trượt đại học rồi! Bây giờ, làm sao em dám ngẩng mặt lên với đời?”. Em rể thì tôi thở dài thườn thượt, lạnh lùng tiếp lời vợ: “Chúng em có để nó thiếu thốn gì đâu mà sao càng ngày nó càng đổ đốn”.

Cháu Thủy thấy mình trở thành “nhân vật trung tâm” trong câu chuyện không hay ho này, cũng sụt sùi: “Bố mẹ đừng nói nữa. Con chán lắm rồi. Con sẽ đi cho khuất mắt bố mẹ!”.

- Á à, đồ mất dạy. Mày biến đi cho khuất mắt bố mẹ! – em gái tôi hét lên.

Buổi sum họp của gia đình tôi vậy là tan. Bị mẹ mắng, Thủy chạy ra khỏi nhà. Tôi liền phóng xe đuổi theo, đưa cháu về nhà mình. Sau đó, tôi gọi cho em gái nói hãy để con ở lại nhà tôi ít bữa. Khi nào các em và cháu cùng bình tâm, tôi sẽ đưa cháu về nhà. Em gái tôi nghe xong, liền đáp: “Vâng, bác đưa nó đi luôn càng tốt. Biết thế này ngày xưa em chẳng đẻ ra nó nữa”.

Những lời nói phũ của em gái, tôi nghe xong chỉ giữ cho riêng mình. Tôi không nói lại cho cháu vì sợ sẽ làm cháu tổn thương. Về tới nhà, cháu ôm lấy tôi, run run nói:

“Bác ơi, cháu chẳng thiết sống nữa. Mỗi lời bố mẹ nói ra như xát muối vào lòng cháu, khiến cháu mất hết ý chí phấn đấu”.

Chai lì vì bị đay nghiến chuyện trượt đại học - Hình 2

Ảnh minh họa

Rồi cháu kể: Hồi học tiểu học, mỗi lần cháu được điểm 8-9, cháu rất vui, chỉ mong được về nhà khoe với bố mẹ. Nhưng thay vì khen cháu, bố mẹ lại bảo: “À, thế chắc là cả lớp con được điểm 9 phải không?”. Đến khi cháu nỗ lực giành được 10, bố mẹ cháu lại nói: “Chắc là nhờ cô cho đề dễ hoặc là con nhìn bài bạn chứ gì?”.

Lên cấp 2, cháu thi đỗ vào lớp chọn của trường và còn được tín nhiệm bầu làm lớp phó học tập. Cháu cứ nghĩ bố mẹ sẽ rất vui và đánh giá nỗ lực của cháu. Nào ngờ bố mẹ vẫn phủ nhận: “Lớp chọn trường làng thì ý nghĩa gì. Con người ta dẫn đầu trường chuyên của tỉnh còn chả ăn ai”.

Cứ như thế, trong mắt bố mẹ, Thủy luôn kém cỏi, không bao giờ bằng được “con nhà người ta”. Dần dà, cháu không còn buồn khoe với bố mẹ nữa và nghĩ “đằng nào bố mẹ cũng không tin tưởng thì mình cố gắng học tốt cũng chẳng để làm gì”.

Lên cấp 3, sức học của cháu yếu dần. Bố mẹ cháu càng đay nghiến, mắng mỏ cháu là “vô dụng”, “ngu dốt”, “bất hiếu”, “được nuôi ăn rồi mà học cũng không xong”. Ban đầu, khi nghe những lời đó, Thủy thấy rất buồn. Lâu dần, cháu trở nên chai lì và cho rằng, mình trở nên… vô dụng luôn để bố mẹ khỏi bị bất ngờ.

Trước khi chìm vào giấc ngủ mệt nhọc, cháu gái tôi còn kịp nói với tôi mấy...

2,530 Read
207 Share
(248)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang