Những mùa bão quét qua nhà giàn DK1

Ngày đăng: 22/10/2019
2,219 Read
123 Share
Trước lúc nhà giàn Phúc Nguyên 2A đổ sập trong cơn bão Faith cuồng nộ, đại úy Vũ Quang Chương khoác quốc kỳ lên mình, nhảy xuống biển.

Tháng 9/1998, đại úy Vũ Quang Chương của tiểu đoàn DK1 về thăm gia đình ở huyện Krông Păk, tỉnh Đăk Lăk. Tiễn em gái út Vũ Thị Hồng nhập học ngành Sư phạm sau kỳ nghỉ hè, Chương ra Khánh Hòa thăm đơn vị cũ và có "chút việc quân đội". 

Vừa đến nơi chưa kịp ngồi nóng ghế, Chương nhận lệnh phải đi công tác sau đó 12 giờ. Vội gói ghém vài bộ quần áo và vật dụng cá nhân, 4h sáng 6/9, Chương lên tàu tiến về phía đại dương mênh mông. Sau chuyến hải trình, Chương cùng nhân viên thông tin Hoàng Văn Thủy lên nhà giàn DK1/6, Phúc Nguyên 2A.

Nhà giàn Phúc Nguyên 2 ở bãi ngầm Phúc Nguyên, năm 2012. Ảnh: Thành Nguyễn.

Nhà giàn Phúc Nguyên 2 ở bãi ngầm Phúc Nguyên, năm 2012. Ảnh: Thành Nguyễn.

Hôm ấy sóng lớn, canô không tiếp cận được nhà giàn nên họ phải bơi vào chân cầu thang để leo lên. Trong bộ quần áo ướt sũng, đại úy Chương ôm chầm lấy y sĩ Nguyễn Hữu Tôn, người anh từng công tác chung ở một nhà giàn khác, khi anh Chương làm trạm phó. Lần này, cương vị mới của anh là Chỉ huy trưởng.

Trên nhà giàn, ngoài Chương, Thủy, Tôn còn có: Phó nhà giàn phụ trách chính trị Dương Văn Hoan, nhân viên cơ yếu Hà Công Dụng, nhân viên báo vụ Phí Ngọc Thuật, pháo thủ Nguyễn Văn Thơ, nhân viên radar Lê Đức Hồng và nhân viên cơ điện Nguyễn Hữu An...

Cuộc sống của những chàng trai tuổi 20, 30 khi ấy xoay quanh nhiệm vụ trực gác, báo cáo về sở chỉ huy ở đất liền. Những lúc rảnh rỗi, họ câu cá, xem tivi hoặc tâm sự chuyện gia đình, vợ con. Buổi chiều, họ thường ngắm nhìn hoàng hôn, mặt trời lặn phía đất liền.

Ở nhà giàn, Chương viết thư gửi em gái út, người anh thân nhất nhà, để kể về cuộc sống mới. "Mùa này biển thường hay cáu kỉnh, nổi giận với những cơn giông, động tiếng hòa âm của sóng vỗ và gió ì ầm suốt cả ngày. Ngoài trời vẫn mưa, từng con chim từ đất liền vút bay ngang qua, phía xa con tàu đang leo lên sườn dốc của con sóng hướng mình về phía đất liền", đại úy Chương tả.

Chương cũng tâm sự về chuyến công tác gấp gáp đưa anh ra đây, khiến anh không kịp chuẩn bị gì. Hành trang người lính mang theo là "hơi ấm gia đình", điều thiêng liêng và là vũ khí của anh khi bước vào đời. "Thời gian anh công tác ngoài này không biết đâu mà nói trước được, bởi còn phụ thuộc vào đơn vị nữa, chắc Tết này anh không về, lại một xuân nữa anh vắng nhà", Chương thổ lộ.

Đại úy Chương không chỉ lỡ hẹn với mùa xuân như anh dự cảm, mà vĩnh viễn nằm lại nơi thềm lục địa phía Nam.

Tháng 12/1998, cơn bão số 8 (bão Faith) quét qua khu vực DK1. Nhà giàn Phúc Nguyên 2A rung lắc rồi đổ sập khiến Chỉ huy trưởng Vũ Quang Chương, nhân viên cơ điện Nguyễn Hữu An và nhân viên radar Lê Đức Hồng hy sinh.

Ba mươi năm sau, cơn bão năm đó không thể phai mờ trong ký ức những người còn sống. Y sĩ Nguyễn Hữu Tôn kể lại, chiều 12/12/1998, mưa phủ trắng trời, sóng chồm lên từng đợt ập vào nhà giàn. Ngôi nhà rung lắc, lan can và các phòng đều ướt vì sóng và mưa tạt vào.

Trung tá, y sĩ Nguyễn Hữu Tôn, hồi ức cơn bão Faith năm 1998 làm ba đồng đội hi sinh. Ảnh: Phước Tuấn.

Trung tá, y sĩ Nguyễn Hữu Tôn hồi ức cơn bão Faith năm 1998 làm ba đồng đội hy sinh. Ảnh: Phước Tuấn.

Đến đêm, nhà giàn bắt đầu nghiêng, giá gạo đổ sập, nhiều đồ đạc như bàn ghế, tủ, tivi... ngã đổ ngổn ngang. Sau khi ra lệnh cho Thủy báo cáo tình hình về đất liền, Chỉ huy trưởng Chương họp anh em rồi cương quyết: "Chúng ta quyết tâm bám giữ trạm đến cùng, trường hợp nguy cấp, có lệnh của tôi mới được rời vị trí". Anh cũng đã phòng trường hợp xấu nhất, phân công mọi người chuẩn bị áo phao, phao cứu sinh, phao bè.

Đến giữa đêm, nguồn điện của máy liên lạc về đất liền bị hỏng. Hoàng Văn Thủy cố gắng nối lại để báo tin nhà giàn không thể trụ được qua đêm nay. Ở đất liền, chị Vân, người trực thông tin liên tục động viên: "Chỉ huy sẽ điều tàu cứu các em".

Rạng sáng, sóng gió mỗi lúc một lớn, dây ăng ten liên lạc với đất liền lại bị đứt, Thủy lên nóc nhà giàn trong gió lớn, hứng chịu mưa táp vào mặt, quyết tâm nối lại để giữ liên lạc với sở chỉ huy.

Còn Đại úy Chương đã ra lệnh cho mọi người sẵn sàng rời nhà giàn, trước khi nhảy phải cột dây mồi vào tay nhau để khi xuống biển tìm thấy nhau. Nghe đồng đội bên ngoài hô: "Nhà giàn sắp sập rồi, nhảy đi nhảy đi", Thủy lạc giọng nói về đất liền: "Chị Vân ơi, nhà sắp bị đổ rồi. Em nhờ chị báo tin cho bố mẹ em, bố em tên là Hoàng Văn Sơn...". 

Phụt. Cơn sóng ập vào khiến máy phát điện nổ, đèn tắt, đêm tối trùm lên. Đại úy Chương hô lớn: "Tất cả chuẩn bị rời trạm, khi xuống biển nhanh chóng bám chặt vào phao". Rồi đợi đồng đội nhảy trước, anh rời nhà giàn sau cùng, quấn trên mình lá cờ Tổ quốc.

Khi nhà giàn đổ ập xuống sóng cũng đánh vỡ phao bè, mọi người đều chìm xuống biển vật lộn với sóng. 30 phút sau, Tôn, Hoan, Thủy, Thuật, Dụng bám được vào phao bè cứu sinh. Vài phút sau họ phát hiện Thơ đang trôi dạt liền kéo vào. Sáu người nương tựa vào nhau giữa những con sóng phủ đầu lạnh buốt, họ chia nhau lương khô và ngậm gừng...

2,219 Read
123 Share
(201)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang