Nghề chăm thú dữ

Ngày đăng: 25/01/2020
2,365 Read
197 Share
Hà Nội Hơn 20 năm làm công việc đánh thức thú dữ, gọi dậy ăn sáng, chia thức ăn, hướng dẫn vận động, anh Phúc, chị Ngọc, nhân viên Vườn thú Hà Nội, xem chúng như con, chăm từ lúc lọt lòng đến những khi ốm đau bệnh tật.
Thứ bảy, 25/1/2020, 00:00 (GMT+7)

Nghề chăm thú dữ

Hà NộiHơn 20 năm làm công việc đánh thức thú dữ, gọi dậy ăn sáng, chia thức ăn, hướng dẫn vận động, anh Phúc, chị Ngọc, nhân viên Vườn thú Hà Nội, xem chúng như con, chăm từ lúc lọt lòng đến những khi ốm đau bệnh tật.

Sáng mỗi ngày, anh Phúc đều đến sớm, gọi thú dậy, sau đó tiến hành dọn dẹp chuồng thú. Ảnh: Nguyễn Ngoan

Sáng mỗi ngày, anh Phúc đều đến sớm, gọi thú dậy, sau đó dọn dẹp chuồng thú. Ảnh: Nguyễn Ngoan.

8h hàng ngày tại Xí nghiệp chăn nuôi động vật số 1, Công ty TNHH MTV Vườn thú Hà Nội, anh Nguyễn Quang Phúc (49 tuổi, tổ trưởng tổ chăm nuôi thú dữ) mở cánh cửa sắt cao chừng hai mét để bước vào khu vực nuôi nhốt gấu - hổ - sư tử.

Bước qua khay thuốc sát trùng, mùi chất thải động vật xộc tới, người đàn ông gần 50 tuổi cùng một vài nhân viên tiếp tục tiến vào trong, tay cầm thanh sắt đập nhẹ vào cửa chuồng, đánh thức các con thú còn đang ngủ.

Những con hổ Đông Dương, sư tử Nam Phi, gấu chó, gấu ngựa đang ngủ tỉnh dậy. Nghe tiếng bước chân, một con sư tử nặng gần 200 kg lững thững tiến sát song cửa sắt, gầm gừ, rồi cọ bờm vào thanh sắt như chào hỏi anh Phúc.

Đi vào trong ngách nhỏ ven chuồng thú, anh Phúc kéo sợi dây sắt, được buộc với một cục sắt to, nặng khoảng 10 kg. Cánh cửa nối giữa khu "trưng bày - không gian để khách du lịch ngắm" ngăn chuồng bên trong lộ ra.

"Phi, ra!" nghe hiệu lệnh, con sư tử tên "Phi" đang nằm vội đứng dậy bước ra ngoài khu trưng bày. Anh Phúc và một đồng nghiệp khác sập cửa, khóa chốt cẩn thận rồi mở cửa chuồng trong, bắt đầu công việc cọ rửa, quét dọn. Quét xong, vài nhân viên tiến hành bơm thuốc sát trùng một tuần một lần theo lịch của sở thú.

Khoảng 10h, nhân viên kéo xe chở thịt lợn, thịt bò, sườn, gà vào trong khu nuôi dưỡng, chia khẩu phần ăn cho các con thú. Cửa sập lại mở, các con vật được gọi vào "ăn sáng".

Ngồi chia thức ăn cho thú, anh Phúc cho biết chăm động vật, nhất là thú dữ, không đơn thuần là việc cho chúng ăn, còn phải tìm hiểu tâm lý, tính nết, tính khẩu phần thức ăn, chú trọng hàm lượng dinh dưỡng, định kỳ nâng cao sức đề kháng, chế độ ăn uống cho phù hợp.

Con nào thể trạng mệt mỏi phải bổ sung dinh dưỡng, còn con nào béo, những nhân viên như anh Phúc lại nghĩ cách cho vận động, tập thể dục.

"Chúng không biết nói, đau không biết kêu, mệt không biết than, nên việc của người chăm sóc là phải quan sát tính cách của từng con, nhìn biểu hiện trên sắc mặt, hành động, cử chỉ, tiếng gầm, hơi thở để nhận biết sức khỏe", anh Phúc chia sẻ.

Mỗi con thú có một khẩu phần ăn khác nhau. Ảnh: Nguyễn Ngoan

Nhân viên đang chuẩn bị khẩu phần ăn khác nhau cho mỗi con thú. Ảnh: Nguyễn Ngoan.

Mỗi sáng trước khi dọn chuồng, các nhân viên phải chú ý quan sát chất thải của từng con để đoán biết tình trạng sức khỏe và có các phương án điều trị phù hợp. Chất thải lỏng hay rắn, màu sắc, hình dạng ra sao... đều được nhân viên ghi lại tỉ mỉ. Bên cạnh đó, việc lấy mẫu chất thải đi xét nghiệm cũng được họ làm thường xuyên.

26 năm theo nghề, với anh Nguyễn Quang Phúc, chăm nuôi thú dữ trở thành sở thích, một ngày không được làm, không được gặp lại thấy nhớ chúng.

"Tôi có rất nhiều kỷ niệm với những con thú ở đây", anh Phúc vừa cười vừa nói.

Anh Phúc nhớ lại quãng thời gian con hổ Bình Dương bị hỏng một móng, phải tháo khớp. Khi ấy anh kê một tấm ván nằm sát chuồng thú, cách chừng một mét, để trông nom.

Lưỡi thú dữ rất sắc, chỉ cần liếm vào vết thương là đứt chỉ, thế nên anh phải ngồi trông, thấy nó quay vào vết thương phải đập cũi để đánh lạc hướng. Phẫu thuật xong, thú không chịu ăn, anh Phúc phải thái thịt thành từng...

2,365 Read
197 Share
(262)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang