30 năm trận chiến Gạc Ma: Nước mắt ngày về của “liệt sĩ” hải quân

Ngày đăng: 14/03/2018
3,984 Read
330 Share
LTS: Ngày 14.3.1988, Trung Quốc đã bất ngờ cho quân cưỡng chiếm đảo Gạc Ma thuộc chủ quyền của Việt Nam. 64 chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam đã anh dũng chiến đấu tới hơi thở cuối cùng và hy sinh để bảo vệ cờ Tổ quốc và chủ quyền biển đảo. Năm nay, tròn 30 năm kỷ niệm trận chiến Gạc Ma bi hùng, Dân Việt khởi đăng loạt bài về cuộc sống, tâm sự của những người lính từng tham gia trận chiến năm đó và thân nhân những liệt sỹ sau sự kiện bi hùng, giúp bạn đọc có thêm góc nhìn rộng hơn về cuộc hải chiến Gạc Ma.

Một ngày giữa tháng 3, đã thành lệ từ nhiều năm nay, trong ngôi nhà nhỏ ở làng quê nghèo ven biển (thuộc thôn Khối, xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình), ông Nguyễn Văn Thống (54 tuổi) lại khoác chiếc áo hải quân gắn đầy huy chương, đôi bàn tay chằng chịt thương tật run run thắp nén nhang trên bàn thờ để tưởng nhớ những đồng đội đã khuất.

Những ngày này, lúc nào ông cũng đau đáu hướng về biển, những trăn trở trong ông lại ùa về. 30 năm trước, 64 đồng đội của ông đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng biển cả sau cuộc chiến ác liệt, đầy bi tráng ở Gạc Ma (thuộc vùng biển Trường Sa). Ông là một trong 9 cựu binh sống sót trở về đất mẹ, mang trên mình đầy thương tích.

Đưa tay quệt dòng nước mắt, ông bảo, vào những ngày tháng 3, ông và những đồng đội còn sống của mình đều một lòng hướng về Gạc Ma, dự lễ kỷ niệm, tự tay thả những vòng hoa xuống biển để tưởng nhớ những người lính đã ngã xuống. Lần nào cũng vậy, những vòng hoa khi thả xuống biển luôn dập dềnh theo ngọn sóng, theo tàu một quãng xa.30 năm đã qua đi nhưng chưa một ngày nào, người lính này lại quên được trận hải chiến kinh hoàng đó. Khi ấy, ông Thống 24 tuổi. Ông bảo, nhiều đồng đội của ông lúc đó còn trẻ hơn nhiều, đa phần mới 18, đôi mươi. 

30 năm trận chiến Gạc Ma: Nước mắt ngày về của liệt sĩ hải quân - Hình 1

Cựu binh Gạc Ma Nguyễn Văn Thống. (Ảnh: I.T)

Ông nhớ lại, cuối năm 1987, Trung Quốc đơn phương đưa tàu chiến hoạt động ở vùng biển Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Bộ Quốc phòng chỉ đạo Bộ Tư lệnh Hải quân thực hiện chiến dịch CQ 88, tăng cường khả năng bảo vệ các đảo, bãi đá chủ quyền.

Đêm 11.3, xuất phát từ cảng Cam Ranh (Khánh Hoà), con tàu HQ 604 chở hơn 100 người, chủ yếu là lực lượng công binh rẽ sóng rời khỏi vịnh vài hải lý đã trở nên nhỏ nhoi, như chiếc lá trước biển cả mênh mông. Sau nhiều giờ lênh đênh trên biển, đến chiều 13.3, tàu đến Gạc Ma. Nhiệm vụ của những người lính như ông là giữ đảo, đồng thời vận chuyển vật liệu xây dựng lên đảo làm nhà…

“Chúng tôi đều kiệt sức vì bị thương nặng, giọng thều thào, chỉ dặn nhau được một câu là nếu ai sống sót trở về thì nhắn với gia đình, rằng mình đã chiến đấu kiên cường để bảo vệ Tổ quốc. Thế rồi tôi lịm đi, không biết gì nữa”, ông Thống nhớ lại. 

“Khoảng 6h30 sáng 14.3.1988, hơn 50 lính Trung Quốc bất ngờ mang súng AK bao vây và áp sát bộ đội ta. Chúng tôi bảo nhau đứng thành một vòng tròn vây quanh lá cờ Tổ quốc, quyết tâm giữ được lá cờ. Sau một hồi giằng co, lính Trung Quốc đã nã súng vào thiếu uý Trần Văn Phương khiến anh gục xuống. Lúc này trung sĩ Nguyễn Văn Lanh chạy lên đỡ lá cờ và đá văng khẩu súng của tên sĩ quan. Một tên lính gần đó đã đâm lưỡi lê vào trung sĩ Lanh khiến anh gục xuống, trên tay vẫn ghì chặt cán cờ” – ông Thống kể,, giọng chùng xuống. 

Không ép được bộ đội ta rút khỏi đảo, Trung Quốc bắn pháo 100 ly làm tàu HQ 604 hỏng nặng, sau đó chúng xông về phía tàu, nã pháo dồn dập khiến tàu thủng nhiều lỗ. Lúc này, ông Thống thấy tàu nghiêng ngả, nước bắt đầu tràn vào qua các lỗ thủng bởi đạn pháo, ông đành nhảy khỏi tàu, túm được tấm ván để vừa bơi vừa bám.

Tàu chìm dần xuống biển, lúc đó khoảng 7h30. Ông Thống bị thương nặng ở mắt, ông lờ mờ nhìn thấy nhiều đồng đội ra khỏi tàu, đang bơi vào Gạc Ma. Do đuối sức, ông không thể bơi theo đồng đội và bị sóng biển đánh ra xa.

“Tôi bị thương rất nặng, máu chảy lênh láng. Tôi túm chặt ván gỗ và để mặc nó trôi trên biển”, ông Thống dừng lại một hồi.

“Lúc đó tôi không tin là mình còn cơ hội sống. Giữa mênh mông biển cả, nhìn quanh không thấy ai, tôi gọi tên các đồng đội nhưng không nghe thấy tiếng trả lời, người cứ lịm dần đi vì mất nhiều máu. Nhiều vết thương trên người bị ngâm dưới nước biển lại càng đau xót”, ông Thống kể. 

Đến khoảng 4h chiều, sau nhiều tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển, đói, khát và mất nhiều máu, ông Thống bất ngờ gặp được một đồng đội là Lê Văn Đông cũng đang trôi dạt trên biển. Hai người nhận ra nhau là đồng hương, cùng quê ở xã Tây Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình.

“Chúng tôi đều kiệt sức vì...

3,984 Read
330 Share
(396)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang