Mẹ!

Ngày đăng: 03/05/2018
4,568 Read
245 Share
Mẹ!...Tiếng gọi đơn sơ mà cao quý, thân thương! Có lẽ, sẽ không một lời nào để chúng con có thể tả hết công ơn sinh thành, dưỡng dục và tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ đã dành trọn cả cuộc đời cho chúng con.

Dòng đời mãi êm đềm trôi theo thời gian, thấm thoắt con chợt nhận ra mình đã lớn…Mới ngày nào, con còn được nâng niu vỗ về và được ngủ say trên chiếc võng trưa, trong lời hát ru à ơi ngọt ngào của mẹ…

Mô tả hình

Con luôn được ở bên cạnh mẹ

Lớn thêm một chút, dù cuộc sống có muôn vàn khó khăn, nhưng mẹ vẫn cố gắng lo cho con được cắp sách đến trường. Mẹ đã dậy sớm hơn khi vạn vật còn chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Những gánh hàng trĩu nặng đã theo mẹ tới đường xa, để từ đó mẹ chở ước mơ con bằng đôi bàn tay ngày chai sạn, bằng đôi mắt mẹ ngày một mờ đi, bằng tấm lưng gầy ngày thêm oằn nặng, bằng đôi chân run rẩy, nhưng vẫn vững vàng khi dìu bước con đi. Mẹ thức trắng đêm, đôi mắt thâm quầng với nỗi lo lắng, xót xa khi con đau, con ốm. Tình thương của mẹ thật dạt dào, bao la như suối nguồn bất tận …

Và cứ thế, con đã lớn lên bằng tình yêu thương và chở che của mẹ. Đôi mắt con ngày một tinh anh, ngày càng nhìn đời háo hức. Đôi chân con đã bắt đầu rong ruổi, tha phương…dường như ko còn muốn quanh quẩn trong vòng tay của mẹ nữa. Ngoài kia, nhiều vòng tay lớn hơn đang chào đón con, với những xa hoa, với những yêu thương mà con cứ ngỡ tưởng rằng, đó là hạnh phúc.

tình mẹ, ngày của mẹ, Tin8

Mẹ vẫn ngồi đó, đợi con về

Con hụp lặn, chìm đắm và mải mê, sa đà theo những thú vui tạm bợ, để rồi lãng quên những ngày tháng êm đềm bên lời ru ầu ơ của mẹ năm nào. Con đâu biết rằng, những buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống: “Mẹ lặng thầm tựa cửa ngóng con xa. Đôi mắt mẹ lệ nhòa khô màu nhớ. Ngóng con thơ biền biệt chốn xa mờ..”

Rồi đến một lúc nào đó, giữa trường đời con trượt chân vấp ngã...Chợt nhớ về những ngày bình yên bên mẹ. Con như muốn tìm lại chút dư âm ngày xưa ấy, muốn được nghe lại lời khuyên bảo thuở nào, muốn nằm trên cánh võng đong đưa, và thèm được nghe câu hát ru của mẹ thời thơ bé...Nhưng.. còn đâu bao năm tháng ấy, bởi thời gian đã phủ lên màu vàng úa.

Bóng mẹ gầy, dáng còm cõi vì ai?        

Mẹ ơi! Con chẳng hề hay biết đến những buổi chiều tà, mẹ vừa trông cửa trước, vừa ngóng cửa sau, dõi tìm con nơi phương trời nào vô định. Ánh mắt đăm chiêu, đau đáu nỗi niềm...Không biết nơi xa kia, con có được bình yên, hạnh phúc?

tình mẹ, ngày của mẹ, Tin8

Ánh mắt lo lắng của mẹ

Mẹ ơi! Có phải con đã quá hờ hừng, quá vô tâm...!? Đã bỏ lại Người trong hiu quạnh cô đơn với những tháng ngày mong nhớ, đợi chờ. Bao ngày qua, mãi tìm những tham vọng nơi cõi đời, mà con quên rằng bên con còn có mẹ. Rồi bất chợt, con nhận ra mẹ đã ở tuổi xế chiều và bàng hoàng nghĩ đến những ngày buồn, khi bên đời con ko còn hình bóng của Người nữa! mẹ đã ra đi, để lại một mình con cô đơn giữa dòng đời muôn lối...

Để hôm nay, con ngồi đây, nghe những lời tâm sự này, con chợt nhớ mẹ vô cùng. Mẹ ơi!

Tuấn Ngọc  

4,568 Read
245 Share
(312)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang