Những áp lực tâm lý khiến người vô tội thừa nhận có gây án

Ngày đăng: 12/07/2019
2,584 Read
172 Share
Tại Mỹ, một số người ký vào bản khai nhận tội với niềm tin ngây thơ sẽ được minh oan khi ra tòa.

Theo tổ chức Dự án Vô tội (Mỹ), trong những người được họ giải oan bằng chứng cứ ADN có hơn 25% đã ký vào bản nhận tội. Điều gì khiến người vô tội thừa nhận hành vi mà không thực hiện? Nghiên cứu về vấn đề này, một số nhà khoa học đã phân ra ba dạng sau:

Dạng tự nguyện: Người vô tội tự nguyện nhận tội mà không cần tới tác động của cảnh sát. Động cơ đằng sau có thể là hy sinh bản thân để bảo vệ kẻ phạm tội thật sự (như bố mẹ bảo vệ con cái), hoặc vì muốn được mọi người chú ý, đặc biệt là trong một số vụ án nổi tiếng thu hút sự chú ý của dư luận.

Tại vụ án Thược dược đen gây bão dư luận Mỹ vào năm 1947 với việc thi thể của cô gái Elizabeth Short (22 tuổi) được phát hiện tại khu vực vắng người của thành phố Los Angeles, Mỹ. Sau cuộc điều tra quy mô lớn, cho tới nay, cảnh sát vẫn chưa tìm ra hung thủ nhưng số người "đầu thú" và tự nguyện nhận tội lên tới hàng chục.

Những vụ án nổi tiếng khác (như vụ bắt cóc cậu bé nhà Lindbergh năm 1932) có nhiều người đến nhận tội song đều bị xác định không phải là thủ phạm.

Dạng tuân phục: Người bị thẩm vấn nhận tội nhằm mục đích thoát khỏi tình thế căng thẳng, tránh bị trừng phạt hoặc để đạt được phần lợi ích được hứa hẹn nào đó. Một cuộc thẩm vấn thông thường theo kỹ thuật Reid tại Mỹ sẽ diễn ra trong căn phòng chật chội, không có cửa sổ hay đồ vật gì ngoài bàn ghế để gây sức ép tinh thần lên nghi phạm. Khi bị thẩm vấn trong thời gian dài, nghi phạm có thể nhận tội cho dù không gây án chỉ để thoát ra khỏi khỏi căn phòng.

Phòng thẩm vấn được thiết kế để gây áp lực vô hình lên nghi phạm.

Phòng thẩm vấn được thiết kế để gây áp lực vô hình lên nghi phạm.

Ví dụ, điều tra vụ án cô gái da trắng bị hiếp dâm khi chạy bộ trong công viên Central Park của New York vào năm 1989, cảnh sát đã thẩm vấn năm thiếu niên từ 14 tới 30 tiếng mỗi người. Cả nhóm sau đó nhận tội vì không chịu được áp lực. Dù ra khi ra toà, họ rút lại lời khai nhưng vẫn bị kết án. Tới năm 2002, hung thủ thật sự được xác minh nhờ bằng chứng ADN. Được tuyên vô tội, năm người khởi kiện chính quyền thành phố New York và được bồi thường 41 triệu USD.

Dạng nội tâm hóa: Trong quá trình làm việc với cảnh sát, một số người bị thuyết phục rằng mình thật sự có tội do kỹ thuật thẩm vấn theo kiểu dẫn dụ. Họ được coi là đã "nội tâm hóa" các tình tiết của vụ án.

Ví dụ: vụ án thanh niên Peter Reilly bị nghi sát hại mẹ ruột tại nhà riêng vào năm 1973....

2,584 Read
172 Share
(258)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang