Từ giờ tôi không còn phải tưởng tượng người khác khi gần chồng

Ngày đăng: 05/01/2019
3,563 Read
197 Share
Tôi biết anh tốt, nhưng sau những năm kinh hoàng đó không cách nào yêu chồng nữa, sao không giải thoát cho nhau?

Tôi là người viết bài: "Tôi phải tưởng tượng người khác khi gần chồng", bài này được viết trong một tâm trạng rối bời, không thể nói hết ý. Một số bạn nói tôi vì vật chất mà đeo bám chồng khiến tôi thật sự buồn cười, thật sự chồng và tôi đều nghèo như nhau. Chúng tôi đến với nhau bằng thứ tình yêu được tôi lý tưởng hoá là đẹp hơn phim Hàn. Anh chống lại cả gia đình để lấy tôi, bởi gia đình tôi không những nghèo mà còn rất rắc rối và tai tiếng. Tôi đã tôn sùng anh rất nhiều, vì vậy bản thân sốc nặng khi biết chuyện "bắt cá hai tay" của anh, cảm giác như một tượng đài sụp đổ.

Tôi lại không thể buông bỏ vì đã yêu thương chồng đến thế thì có thể nói ghét là ghét sao? Tôi càng không chịu nổi khi nghĩ buông anh ra và họ về hạnh phúc bên nhau, vậy tôi là cái gì? Vì thế tôi sống trong dằn vặt, khổ sở, có lẽ anh cũng rất mệt mỏi. Họ lại liên hệ với nhau khi anh đi làm xa nhà, những tin họ nhắn cho nhau được cô ấy chuyển lại cho tôi. Thà rằng không biết, không thấy, chứ như thế này thử hỏi tôi phải chịu đựng sao đây? Tôi không có lối thoát, chẳng thể mới lấy chồng vài tháng rồi vác cái bụng bầu quay về để gia đình mang nhục. Tôi tiếp tục sống trong sự dằn vặt chính mình.

Ngày lấy anh tôi 54 kg, vậy mà thời điểm sinh con xong tôi chỉ còn 45 kg, nhìn như xác khô. Tôi bị rối loạn tiền đình, nghĩ chưa điên đã là may mắn. Tôi thật sự lãnh cảm với anh nhưng anh lại có một nhu cầu quá cao, hầu như cách ngày hoặc thậm chí hàng ngày tôi đều phải chịu đựng chuyện ấy. Có lúc tôi van xin, rồi chửi rủa anh, có những đêm tôi bật khóc lao ra khỏi nhà ngồi trốn...

3,563 Read
197 Share
(355)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang