Tôi thuyết phục chồng thành người lớn không nổi

Ngày đăng: 03/10/2019
2,685 Read
148 Share
Cảm giác chôn chặt cuộc đời với một người đàn ông thiếu bản lĩnh và ỷ lại gia đình khiến tôi tủi thân và lo sợ.

Chúng tôi là hai người bạn học chung từ đại học, sau đó học thạc sĩ cùng ở nước ngoài và yêu nhau. Trước khi cưới, chúng tôi vẫn giữ cái cần giữ, vì tôi lúc đó rất ngây thơ và cứng nhắc; những nụ hôn, cử chỉ ôm hôn và cái nắm tay đầu tiên đối với tôi cũng thể hiện sự trinh tiết rồi. Sau khi về nước chúng tôi làm đám cưới, 6 năm rồi vẫn chưa có con; lý do là từ trước khi cưới, mỗi người sống một thành phố khác nhau cho đến tận giờ, chỉ gặp nhau vào mỗi cuối tuần.

Anh là người dễ chịu, thích làm vui lòng mọi người, biết nấu ăn, thích đi chơi du lịch và khám phá ẩm thực. Tuy nhiên anh sống không có trách nhiệm, không có kế hoạch và mặc kệ đời trôi đi đâu thì trôi. Trước đám cưới, về đến Việt Nam tôi mới nhận ra anh ham vui với bạn bè vô cùng, thậm chí đi bia ôm, còn đi những đâu nữa tôi không biết nổi. Việc này đối với tôi rất kinh khủng vì trong thế giới của mình, gia đình tôi không bao giờ có những chuyện đó. Anh giải thích vừa về Việt Nam, muốn hòa nhập nên đi nhậu với anh em công ty để có mối quan hệ, sẽ không có chuyện vào những nơi như vậy nữa.

Anh sống như trai độc thân và lang bạt như thế trên Sài Gòn, dù không muốn nghĩ thì tôi cũng thừa biết chồng làm gì, đi đâu. Tôi chưa nghi ngờ anh có mối quan hệ ngoài luồng thực sự nhưng chuyện "ăn bánh trả tiền" không thể nào không có. Trong tuần, tôi không chủ động gọi thì chẳng bao giờ anh gọi tôi. Thời điểm làm công ty đó, lương anh chỉ có 5-6 triệu, tức là bằng 1/6 lương tôi. Tôi nhiều lần khuyên anh, gia đình cũng cho anh chuyển chỗ làm vì công ty đó bệ rạc, những người ở lại đa phần là năng lực kém, lại rảnh rỗi rủ rê nhậu nhẹt và tệ nạn. 4 năm sau, khi công ty sắp xóa sổ, bố chồng xin cho anh một chỗ làm viên chức dù chưa được ký chính thức cho đến bây giờ. Môi trường này quy củ hơn chỗ cũ, vì vậy anh có vẻ trưởng thành và ít ăn nhậu hơn. Tuy nhiên vẫn không phải là người chồng theo mong muốn của tôi, tức là vẫn ù lì vì làm nhà nước, chẳng có một hướng phát triển nào khác để có thể tự chủ về tài chính, để có thể đón tôi lên.

Hiện thu nhập của anh có cao hơn vài triệu, anh vẫn phải nhìn vào tiền chu cấp hàng tháng từ trước đến giờ của bố mẹ anh nữa dù nhiều lần tôi nói với mẹ đừng cho anh. Gia đình mua sẵn cho anh căn nhà 4 tầng, anh không dọn dẹp cũng chẳng nấu nướng mà thuê người đến lau hàng tuần. Tiền lúc trước anh tiêu hết, sau này mới đưa về cho tôi một nửa, nhưng tháng có tháng không. Lúc đầu tôi suy nghĩ theo lề thói, thất vọng khủng khiếp vì chồng mình tốn tiền bố mẹ đi học nước ngoài về mà không phát huy được gì, chỗ làm lương thấp cũng đổ lỗi do bố muốn anh làm nhà nước, gia đình không cần tiền. Khổ nỗi gia đình này là của chúng tôi cơ mà. Tôi bảo: Từ đầu anh không chịu về tỉnh lẻ với em, đòi ở thành phố lớn để phát triển, sao anh không tìm cơ hội kinh doanh cái gì đi, hoặc tìm việc lương khá hơn chút thì em mới có động lực lên tìm việc. Nhưng anh đổ lỗi bố không cho tiền đầu tư, rồi suốt ngày kể cho tôi những ý tưởng kinh doanh xa vời mà tôi hiểu anh sẽ không bao giờ đủ điều kiện cả về nguồn vốn lẫn năng lực để thực hiện.

Có lần tôi nghe lời...

2,685 Read
148 Share
(243)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang