Tôi không dám lấy chồng vì chẳng có người thân để làm điểm tựa

Ngày đăng: 02/02/2019
2,546 Read
195 Share
Ai cũng bảo tôi rằng không có mẹ khổ lắm, rồi mai đây lấy chồng, đẻ con, xung đột hay bị làm sao, tôi làm gì còn chốn về.

Tôi 23 tuổi, ở Hà Nội, đã đi làm, được bạn bè nhận xét là ưa nhìn, năng động, hoạt bát và có nhiều bạn bè. Trước đây, tôi là cô gái ngây thơ, hồn nhiên. Từ khi mẹ mất, tôi đã thay đổi rất nhiều. Bố từ trước đến nay không quan tâm đến gia đình, suốt ngày rượu chè, cờ bạc, bồ bịch. Không những thế, bố còn vô cớ tức giận, mắng chửi mẹ con tôi.

Từ khi mẹ mất, bố càng đổ đốn, công khai bồ bịch, không bao giờ chịu ăn cơm ở nhà, mọi việc trong nhà từ việc nhỏ như dọn dẹp, nấu cơm,... đến việc lớn như sửa chữa nhà, mua sắm, thăm hỏi họ hàng,... chị em tôi đều tự làm. Họ hàng, hàng xóm đều rất thương cảm cho chị em tôi. Cuộc sống phải lo toan nhiều nên chúng tôi tự lập hơn so với các bạn. Tuy nhiên, bố tôi uống rượu nhiều, thần kinh hơi có vấn đề nên suốt ngày tìm cớ gây sự, đánh đập hai chị em. Mỗi khi vậy, chúng tôi chỉ biết nhịn, trốn vào phòng, có hôm không dám ăn cơm. Họ hàng ai cũng sợ bố tôi nên không ai dám khuyên, chỉ tội nghiệp chúng tôi, khuyên chúng tôi lấy chồng sớm để không phải ở với bố.

Tôi có anh người yêu, yêu nhau được mấy năm rồi. Anh hơn tôi 3 tuổi, hiền lành, ít nói, chăm chỉ, tuy vậy tôi có một chướng ngại trong lòng. Vì hoàn cảnh gia đình nên tôi chỉ mong tìm được ai đó có thể toàn tâm toàn ý yêu thương mình. Anh là cháu đích tôn của dòng họ, được bố mẹ chiều nhưng vẫn tự lập vì trước mẹ anh đi nước ngoài nên anh ở với bà. Tuy vậy, mẹ có vẻ rất chiều anh. Có lần tôi đến phòng trọ anh,...

2,546 Read
195 Share
(282)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang