Giỏi hơn chồng nên tôi coi thường anh

Ngày đăng: 19/03/2020
3,643 Read
214 Share
Vợ chồng tôi không khá giả, thu nhập bình thường, mỗi người gần 20 triệu/ tháng, ngoài ra tôi bán hàng online thêm, thu nhập bằng với lương.

Vì chưa có nhà cửa ổn định vả lại có con nhỏ nên tôi phải cố gắng nhiều. Có lẽ tôi tự thấy mình giỏi hơn chồng nên thực sự coi thường anh, coi thường cách anh vô tâm cứ mặc kệ tôi lao vào làm để kiếm tiền.

Tôi xinh, thông minh, quen được ca tụng, nổi bật từ hồi còn đi học. Chồng tôi hiền lành, ngoại hình đẹp và có bằng cấp. Chúng tôi nhìn bên ngoài rất đẹp đôi, quen qua mạng, tìm hiểu nhanh rồi cưới. Khi lấy nhau tôi cũng bị thúc ép và tư tưởng rất cổ hủ vì trót bị cưỡng ép quan hệ rồi nên lấy người khác sẽ không hạnh phúc. Tôi chấp nhận lấy anh dù lúc đó cũng thấy tính cách không hợp, có thể sẽ không hạnh phúc.

Rồi đúng như tôi nghĩ, sau cánh cửa hôn nhân của chúng tôi đúng là nấm mồ tình yêu như người ta thường nói. Tôi lãng mạn, hiền lành nhưng chồng khô khan và lạnh ngắt. Từ cô gái dịu dàng, tôi đã thay đổi. Tôi còn nhớ khi mới mang bầu, đi làm gần 40 km, quản lý cơ sở kinh doanh, về nhà mệt mỏi lại phải nấu ăn. Tôi ước gì chồng có thể hiểu, chí ít là động viên hoặc chỉ cần hỏi tôi có mệt không. Anh đi làm gần, lười biếng, bỏ mặc tôi với công việc, không làm việc nhà, không bao giờ thể hiện tình cảm yêu thương gì với tôi và chưa bao giờ chủ động việc cơm nước, nhà cửa.

Tôi bắt đầu stress, hò hét anh rửa bát. Chồng mặc kệ, tôi nhờ anh quản lý kinh doanh anh không làm được như tôi. Tôi ôm đồm quá nhiều thứ, mệt mỏi vì mất mát. Tôi lúc nào cũng nhanh nhẹn học hỏi kinh doanh, chồng tôi không. Tôi khuyên anh làm thêm cùng mà anh không chịu học. Tôi mắng anh vô trách nhiệm, không nghĩ và lo cho vợ con, anh cũng nói lại tôi không thua kém một lời, không nhường nhịn, yêu thương càng không có. Tôi biết mình không hạnh phúc, mệt mỏi, căng thẳng, cũng không biết chia sẻ cùng ai.

Bố mẹ bảo chồng tôi nghèo và lười biếng, mắng tôi không biết chọn chồng. Bạn bè nhìn vào tiếc cho tôi. Tôi không dám tâm sự cùng ai, sợ mọi người thương hại mình. Tôi cũng không cố tỏ ra hạnh phúc, chỉ biết chấp nhận.

Đỉnh điểm, hôm nay tôi hỏi anh không trả lời. Tôi tức giận nên tát anh, anh đã đánh tôi vào lưng bằng cả sức đàn ông, giờ tôi vẫn đau. Chúng tôi đều sai, tôi rất sợ tiếp tục sống thế này sẽ chẳng ai được hạnh phúc, chỉ làm khổ nhau. Tôi càng sợ ly hôn, sợ không thể nuôi dạy con gái tốt, sợ con thiệt thòi. Anh làm chồng chưa tốt nhưng vẫn là một ông bố tốt. Tôi phải làm sao đây? Tôi không biết nên ly hôn hay tiếp tục cuộc sống gia đình không hạnh phúc như bây giờ? Ai cũng có điểm xấu và tốt, vợ chồng tôi cũng vậy. Ngoài kia, có bao nhiêu cặp như chúng tôi?

Phương

Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

Thân gửi bạn Phương!

Có lẽ đã rất lâu bạn mới có dịp trút hết bầu tâm sự nhiều như khi viết bức thư này. Tôi mừng rằng cuối cùng bạn đã tìm cách để giãi bày tất cả những nỗi lo lắng, sự bế tắc mà bạn đã giữ lâu nay. Câu chuyện của bạn là một chuỗi những sự kiện nhỏ nhưng dần tạo thành những vết nứt lớn trong chính bạn, cũng như trong quan hệ vợ chồng. Để đứng vững đến thời điểm này, cả bạn và chồng chắc hẳn đã chịu hao tổn rất nhiều về tinh thần. Mâu thuẫn gần đây nhất là một chỉ báo cực kỳ rõ nét, rằng cả hai đều cần đến một giải pháp thay đổi phù hợp.

Trong thư, bạn đề cập rất nhiều về hai chữ "hạnh phúc" như là lý do cho mọi cố gắng từ trước đến giờ, bạn cũng biết rõ cần làm điều gì để có được hạnh phúc của bản thân. Tuy nhiên, mọi quyết định của bạn lâu nay đều dựa trên những gì người bên ngoài cho là đúng, là phải: từ việc lấy chồng, cảm thấy áp lực vì cái nhìn của chính bố mẹ đẻ, đến việc không muốn chia sẻ với bạn bè... Việc quen được khen ngợi, thừa nhận từ bé đã vô tình tạo ra nỗi sợ rằng hình ảnh của bản thân sẽ xấu đi trong mắt mọi người.

Chắc hẳn bạn cũng đồng ý với tôi...

3,643 Read
214 Share
(404)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang