14 năm tôi hạnh phúc từ khi về chung nhà với cô trò nhỏ

Ngày đăng: 07/11/2019
3,006 Read
231 Share
Mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình cảm tôi dành cho cô học trò nhỏ thì không.

Hôm này một ngày cuối thu, thời tiết thật đẹp, lịch làm việc với đối tác lại sớm và thành công nhanh hơn dự kiến. Ngồi trong phòng làm việc bất giác muốn viết vài lời cảm ơn "cô học trò nhỏ của tôi".

Cách đây 14 năm, mình là giảng viên trẻ mới ra trường, đầy lòng nhiệt huyết. Khổ nỗi mới đi dạy mà môn mình đảm nhiệm lại cho sinh viên năm cuối nên thầy trò cơ bản trẻ như nhau. Một lần trường tổ chức giao lưu với một ngân hàng, mình có lên hát một bài, hát xong xuống chỗ ngồi thì có cô học trò nhỏ nhắn, xinh xắn với đôi mắt đượm buồn cầm bó hoa hồng e thẹn: "Em tặng thầy", khoảnh khắc ấy đã làm thay đổi cả cuộc đời mình.

Mình ấn tượng với cô học trò nhỏ ấy đến nỗi lên phòng học sinh sinh viên để xin thông tin lý lịch, cô bé không học lớp mình dạy. Rồi mình tìm ra địa chỉ nhà cô ấy và mạnh dạn đến chơi. Cứ như vậy ban ngày thì thầy đi dạy, trò đi học, buổi tối thì thầy đi học còn trò đi làm thêm. Sau 2 năm mình tốt nghiệp cao học, trò tốt nghiệp đại học rồi đi làm, thầy trò quyết định về chung một nhà, mình không còn được gọi là thầy nữa, kể ra cũng hơi tiếc.

Rồi công chúa lớn ra đời, chồng giảng viên, vợ kế toán, nói chung đời sống vật...

3,006 Read
231 Share
(273)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang