Giữa cuộc họp, người bố nhận điện thoại báo con trai 8 tuổi đột tử và tâm sự xúc động gửi đến các bố mẹ cuồng công việc

Ngày đăng: 11/09/2019
2,851 Read
237 Share
"Sáng hôm sau, khoảng 5h40 tôi đã ra khỏi nhà để ném mình vào chuỗi họp hành bất tận. Không có chuyện gì quá quan trọng, nhưng tôi đã rời đi mà không chào tạm biệt hay ngó qua hai đứa con".

Là đồng sáng lập của start-up công nghệ Cloudability, người bố J.R Storment luôn bận rộn, suốt ngày bị vây hãm trong hàng loạt cuộc họp không hồi kết. Đến nỗi khi vợ báo tin con trai 8 tuổi đột tử trong lúc ngủ, anh J.R. vẫn đang ở trong phòng họp!

Khoảnh khắc ấy bắt đầu chuỗi ngày mệt mỏi và dằn vặt suốt 3 tuần nay của J.R. Anh nhớ về khoảng thời gian ngắn ngủi với con trai - xen lẫn những bản kế hoạch hay lịch làm việc dày đặc. Anh nhớ lại lần cuối cùng đã la mắng nghiêm khắc đến nỗi đứa con 8 tuổi bật khóc ấm ức. Sự ra đi của con khiến J.R. nhận ra cuộc đời không thể lường trước điều gì. Hôm 3/9 vừa qua, anh đã chia sẻ câu chuyện của mình trên LinkedIn như để phần nào trút đi tâm sự nặng trĩu, nhưng quan trọng hơn là muốn nhắc nhở cho các ông bố bà mẹ quá say mê với công việc rằng:

"Hãy tận hưởng cuộc sống hàng ngày, dành thời gian cho những người yêu thương, vì có thể lúc này đã quá muộn"

J.R Storment

Cùng đọc phần lược dịch bài chia sẻ của J.R. dưới đây nhé. Hiện bài viết đã có hơn 18 nghìn lượt thích, 2 nghìn bình luận và xuất hiện trên nhiều tờ báo như Washington Post, The Sun...

Giữa cuộc họp, người bố nhận điện thoại báo con trai 8 tuổi đột tử và tâm sự xúc động gửi đến các bố mẹ cuồng công việc - Ảnh 2.

Wiley (phải) tại buổi hòa nhạc đầu tiên của cậu bé, cách đây chỉ 3 tuần (Ảnh: JR Storment)

8 năm trước, trong cùng một tháng, tôi đón hai con trai sinh đôi chào đời và đồng sáng lập Cloudability. 3 tháng trước, Cloudability đã được mua lại. Khoảng 3 tuần trước, tôi đã mất đi một đứa con của mình.

Khi nhận được điện thoại, tôi đang ngồi trong phòng họp với 12 người khác. Vài phút trước đó thôi, tôi đã thừa nhận với họ rằng suốt 8 năm qua, tôi chưa từng có khoảng thời gian nào được nghỉ liên tiếp một tuần.

Tôi và vợ thống nhất với nhau rằng nếu 1 trong 2 người gọi, đối phương phải trả lời. Vì vậy khi điện thoại reo lên, tôi đứng dậy và bước ra khỏi phòng, cùng lúc hỏi vợ: "Hey, có chuyện gì vậy". 

Lời đáp của cô ấy lạnh băng và trực diện: "Anh J.R., Wiley (con trai) mất rồi".

"Cái gì?" - tôi không thể tin được.

"Wiley vừa mất" - cô ấy nhắc lại.

"Gì cơ?! Không" - tôi hét lên. "Không".

"Xin lỗi, giờ em phải gọi cảnh sát đây".

Đó là toàn bộ cuộc hội thoại. Lúc tôi nhà là 12 phút sau, con hẻm cụt của chúng tôi đã chất đầy xe cấp cứu. Tôi xông vào cửa và chạy thẳng đến phòng ngủ của hai con. Khoảng nửa tá cảnh sát đã chặn tôi lại, bởi vì khi một đứa trẻ chết đột ngột, đây có khả năng là hiện trường vụ án.

Họ nói phải qua 2,5 giờ trước khi tôi được nhìn con. Sau đó khoảng 1 tiếng, tôi nói với nhân viên cảnh vụ rằng mình không thể chờ thêm được nữa, và họ đã cho phép tôi nhìn con mình qua lớp kính cửa sổ. Thằng bé nằm trên giường, đắp chăn và trông vẻ yên bình làm sao. Tôi chỉ có thể đặt tay lên cửa sổ...

Giữa cuộc họp, người bố nhận điện thoại báo con trai 8 tuổi đột tử và tâm sự xúc động gửi đến các bố mẹ cuồng công việc - Ảnh 3.

Nhật kí của Wiley được tìm thấy sau khi cậu bé qua đời

Gửi lời chào đến ai đang đọc nhật kí này. Tên tôi là Wiley Storment. Tôi 8 tuổi và sinh ra ở Portland và sống trong một ngôi nhà giữa rừng. Tôi tin sau này mình sẽ là nhà phát triển công nghệ.

Wiley luôn phát cuồng với chuyện kinh doanh. Khi thì con muốn mở tiệm tranh, khi là công ty sản xuất tai nghe thực tế ảo, rồi là một "coder" và công ty chế tạo tàu du hành vũ trụ. Trong mỗi viễn cảnh, Wiley luôn là ông chủ và anh trai (thỉnh thoảng là bố mẹ) sẽ được mời tới làm việc như các nhân viên. Trong kế hoạch làm chủ tiệm tranh chẳng hạn, Wiley phân công cho Oliver làm nhân viên thu ngân thôi.

Khoảng 5 tuổi, Wiley đã quyết định mình sẽ kết hôn khi trưởng thành. Đến lúc 6 tuổi, thằng bé đã xác định được cô gái ấy, bọn nó nắm tay trong ngày đầu tiên ở nhà trẻ. Trong 2 năm tiếp theo, chúng tôi chuyển từ Portland đến London và Hawaii, nhưng cậu trai vẫn giữ liên lạc với "bạn gái" qua thư. Không lâu sau khi chúng tôi chuyển lại về Portland, tụi nhỏ đã đồng ý kết hôn sau này. Con bé đấm nhẹ vào Wiley và ngỏ ý, thằng nhóc đã nhận lời.

Một trong số vô số khoảnh khắc mệt mỏi không đếm được trong tháng này - là khi tôi nhận giấy chứng tử của con. Nhìn tên con đã khó khăn, nhưng 2 mục này đã hạ gục tôi hoàn toàn. Đầu tiên là: "Nghề nghiệp: Chưa có" và tiếp theo "Tình trạng hôn nhân: Chưa có". Con trai đã muốn làm hai điều trên nhiều đến nhường nào. Tôi cảm thấy vừa may mắn vừa tội lỗi khi mình đã thành công ở cả hai khoản trên.

Giữa cuộc họp, người bố nhận điện thoại báo con trai 8 tuổi đột tử và tâm sự xúc động gửi đến các bố mẹ cuồng công việc - Ảnh 5.

Là một người thành công, anh JR đã truyền cảm hứng đến các con của mình, trong đó có Wiley - luôn muốn trở thành "ông chủ" và có gia đình hạnh phúc như bố. Thế nhưng cậu bé đã ra đi khi tuổi đời quá nhỏ, còn người bố cảm thấy mình vẫn chưa dành đủ thời gian cho con (Ảnh: FBNV)

Đêm trước khi con qua đời, mọi thứ vẫn bình thường. Wiley có bạn đến chơi. Chúng tôi cùng nhau nhảy trên bạt nhún khổng lồ  mới mua vài tuần trước. Chiều hôm ấy, Wiley bắt nạt các bạn và nói rằng tất cả mọi người đã chơi sai cách. Tôi đã kéo con ra một góc và nghiêm khắc nhắc nhở. Quá nghiêm khắc, đến nỗi thằng bé đã khóc. Đó là một trong những lần tiếp xúc cuối cùng mà chúng tôi có với nhau, và tôi tự trách mình vì điều ấy hàng chục lần. 

Tôi vẫn còn nhớ những giọt nước mắt và lời phản đối của con: "Nhưng bố không nghe con gì cả. Không ai chịu nghe lời con".

J.R Storment

Vài giờ sau, mọi việc lại trở lại phẳng lặng, tôi dẫn con đi ăn, chúc ngủ ngon và xin lỗi vì đã làm Wiley buồn. Sáng hôm sau, khoảng 5h40 tôi đã ra khỏi nhà để ném mình vào chuỗi họp hành bất tận. Tôi gọi liên tiếp 2 cú điện thoại - một về văn phòng và một cho đồng nghiệp. Không có chuyện gì quá quan trọng, nhưng tôi đã rời đi sáng hôm ấy mà không chào tạm biệt hay ngó qua hai đứa con.

Một lát sau, vợ tôi Jessica vẫn nghĩ là Wiley chỉ đơn giản đang ngủ. Thằng bé thích ngủ và tuần này đã liên tục ngủ dậy muộn. Tuy nhiên, cuối cùng vợ tôi cảm nhận điều bất thường nên đã đi kiểm tra. Lúc ấy thằng bé đã lạnh băng. Bộ phận khám nghiệm sau đó ước tính Wiley đã chết ít nhất 8 đến 10 giờ khi được mẹ phát hiện, nghĩa là đã qua đời trong lúc ngủ vào đêm hôm trước.

Năm ngoái, Wiley được chẩn đoán mắc bệnh động kinh nhẹ có tên "Benign Rolandic Epilepsy" - thường gặp nhất ở trẻ từ 8 đến 13 tuổi. Nó gọi là "benign" (lành tính) vì cơ thể có thể tự chữa lành trong những năm dậy thì. Tất cả bác sĩ nhi khoa và thần kinh mà chúng tôi liên hệ đều cho rằng không có gì phải lo lắng. Wiley là một trong những bệnh nhân "ổn nhất" và chúng tôi nên để mọi thứ tự nhiên....

2,851 Read
237 Share
(284)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang