Cảm giác của hành khách trên một chuyến bay gặp nạn: Câu chuyện về vụ tai nạn hàng không kinh hoàng, nhưng cũng kỳ diệu nhất lịch sử nước Mỹ

Ngày đăng: 14/01/2021
2,872 Read
168 Share
19/7/1989, chuyến bay 232 của United Airlines gặp nạn khi hạ cánh. Toàn bộ máy bay vỡ nát, chìm trong lửa, nhưng hơn 2/3 hành khách đã sống sót.

*Năm 1982, chuyến bay số hiệu 232 của hãng United Airlines gặp nạn khi hạ cánh. Toàn thân máy bay vỡ vụn, chìm trong biển lửa. Thế nhưng, 184/296 người đã sống sót. Và sau đây là chuyện đã xảy ra với những người có mặt trên chuyến bay ngày đó.

Cảm giác của hành khách trên một chuyến bay gặp nạn: Câu chuyện về vụ tai nạn hàng không kinh hoàng, nhưng cũng kỳ diệu nhất lịch sử nước Mỹ - Ảnh 1.

Brad Griffin đặt tay lên hàng ghế hạng nhất phía trước - cũng chính là hàng ghế đầu tiên trên máy bay. Ở đó có Gerald Harlon Dobson - một quân nhân về hưu - đang ngồi cùng Joann - vợ ông, đang trong trang phục sặc sỡ mùa lễ hội của Hawaii.

Griffin ngồi thiền một chút. Ông chẳng có chút run sợ dù cảm thấy máy bay đang đi nhanh hơn thường lệ. "Khi chúng tôi xuống đến đường băng, dây an toàn bung ra," - Griffin hồi tưởng. Ông ngỡ ngàng vài giây, rời khỏi ghế, nhìn sang hành khách tên Michael Kielbassa đang ngồi cạnh.

"Nếu chỉ có vậy thì chúng ta sẽ ổn," - ông trấn an Kielbassa. 

Nhưng chỉ vài giây sau, mọi thứ dần chuyển sang màu xám. Chiếc máy bay vỡ vụn ra, còn ông gần như không thể thở được. Buồng lái bị tách rời, lửa bùng lên tại các đường ống trên thân máy bay. Đến khoang hạng nhất cũng bị gãy rời khỏi thân tàu. 

Lửa bùng lên khiến oxy trong cabin sụt hẳn. Griffin cảm thấy sự ngột ngạt tăng lên, cộng thêm không khí xung quanh nóng dần. Nhìn lên phía trước, hình hài chiếc máy bay dần trở nên khó nhận dạng hơn, khi các bộ phận tiếp tục rời ra. Ông ngắm nhìn cảnh tượng ấy một lúc, rồi đột nhiên bị quăng vào không trung.

"Tôi như rơi tự do vậy. Khi chiếc máy bay vỡ thành từng mảnh, tôi bị quăng ra khỏi máy bay, và tôi thấy lửa cháy. Và vì đã rời khỏi máy bay nên tôi chỉ nghĩ 'nếu mình ở đó, mình chết chắc,'" - Griffin nhớ lại.

Griffin tin rằng mình đã văng đi cả trăm mét. "Tôi ngã xuống một cánh đồng ngô và bất tỉnh trong vài phút - có lẽ khoảng 2 phút, không rõ nữa. Lúc đó tôi đang đi một đôi sandals, cảm giác đôi chân mát dần thật tuyệt." Lúc này, ông vẫn chưa biết toàn bộ xương bàn chân mình đã vỡ nát. Đôi chân ấy cũng bị bỏng nặng vì bị lửa thiêu cháy. Nhưng ông vẫn gượng đứng dậy, quan sát tình hình.

Cảm giác của hành khách trên một chuyến bay gặp nạn: Câu chuyện về vụ tai nạn hàng không kinh hoàng, nhưng cũng kỳ diệu nhất lịch sử nước Mỹ - Ảnh 2.

Hiện trường rơi máy bay

"Chiếc máy bay khi đó cách tôi khá xa. Tôi nghĩ mình cần phải bình tĩnh nằm xuống, rồi nghe thấy tiếng kêu cứu, từ nhiều phía. Và tôi cũng hét lên cầu cứu luôn."

Trên con đường phía xa, Greg Clapper để lại vợ - Jody - và 2 con gái trong ô tô, giục họ đi xem phim rồi chạy đi. Clapper có bằng tiến sĩ của một trường đại học, là một người có chức vị khá lớn. Nhưng lúc này ông chỉ có một vài câu hỏi: Liệu mình có thể giúp gì? 

Ông chạy đến cánh cổng của bệnh viện, yêu cầu được gặp Chuck Sundberg - giám đốc Sở Y tế Siouxland. Sau vài câu chào hỏi, Sundberg chuẩn bị cho ông một tấm thẻ, đồng thời điều người chở ông tới hiện trường. Khi đến nơi, ông chứng kiến một khung cảnh thực sự không tưởng: giấy tờ cháy bay khắp nơi, xung quanh toàn màu xám xịt của tro và khói bụi. Và ông nhìn thấy một người đàn ông nằm ở mép đồng ngô, cơ thể như bị tàn phá bởi chấn động. 

"Anh tên gì?" - Clapper quỳ xuống hỏi.

"Brad," - Griffin trả lời.

"Tôi là một tuyên úy, Brad à. Hãy tiếp tục hít thở, sẽ có người đến giúp ngay bây giờ."

Khoảnh khắc định mệnh

Ngay khi có lệnh "chuẩn bị va chạm", Susan White và các tiếp viên khác đã phải liên tục hét lên với hành khách lời cảnh báo này. 

"Ngay trước lúc va chạm, tôi hít một hơi thật sâu và tự trấn an bản thân," - White nhớ lại. Và rồi cô cảm thấy một cơn chấn động kinh hoàng, cùng quả cầu lửa bùng lên phía bên ngoài, gần như nuốt trọn thân tàu. "Mọi thứ bên trong bị đảo lộn. Ít nhất 3 lần tôi va phải cánh cửa." 

Các tiếp viên luôn khóa cửa nhà vệ sinh trước khi hạ cánh để phòng nguy hiểm xảy ra. Nhưng giờ, White thấy cánh cửa ấy bật mở, mọi thứ bên trong tan nát hết cả. 

"Chân, tay tôi văng lên không trung. Nó giống như thể một cơn lốc toàn khói bụi và mảnh vỡ mà chúng tôi bị cuốn vào vậy. Nhưng tôi không nhắm mắt, vì cần phải tỉnh táo để gạt đi thứ gì va vào mình."

Rồi mọi thứ cũng êm trở lại. Quả cầu lửa ban nãy đã biến mất. Sau vài phút định thần, bản năng của một tiếp viên hàng không khiến White lập tức hét lên: "Tháo bỏ dây an toàn và rời máy bay ngay lập tức."

Cảm giác của hành khách trên một chuyến bay gặp nạn: Câu chuyện về vụ tai nạn hàng không kinh hoàng, nhưng cũng kỳ diệu nhất lịch sử nước Mỹ - Ảnh 3.

Đuôi máy bay bị tách ra, văng rất mạnh dọc trên con đường số 22 và dừng lại giữa giao lộ. Nó nghiêng ở một góc đủ để khiến Dave Randa và mẹ bị treo lơ lửng khoảng 4m trên đống kim loại đổ nát. Dave - vẫn đang giữ lại trên ghế nhờ dây an toàn - nhận định cách duy nhất để thoát ra là nhảy xuống. Nhìn quanh, hàng ghế phía trên cậu vẫn còn nguyên, nhưng mọi người đã rời đi. Trong lúc đó, Susan White vẫn liên tục thông báo cho mọi người tháo dây an toàn và rời đi. 

Với hiệu lệnh từ White, mẹ của Dave - Susan Randa tháo dây an toàn. Dave nhìn thấy bóng mẹ xa dần, rơi xuống đống kim loại bên dưới, và lập tức đứng lên.

Cảm giác của hành khách trên một chuyến bay gặp nạn: Câu chuyện về vụ tai nạn hàng không kinh hoàng, nhưng cũng kỳ diệu nhất lịch sử nước Mỹ - Ảnh 4.

Đuôi máy bay nằm ngay giao lộ

Khi rơi xuống, Susan va phải một số thứ. Tuy nhiên lúc nhìn lên và thấy Dave ở đó, bà sững sờ. "Ôi, mày để con ở lại rồi. Giờ làm sao nó xuống được?" - Susan tự nói với chính mình. Mắt bà vốn đã đỏ hoe vì lửa, và giờ ý nghĩ bỏ rơi chính con trai khiến bà như sụp đổ. 

Susan gọi Dave, bảo con giữ thật chắc thân ghế trước khi tháo dây an toàn. Dave khi đó là một cậu trai có thể hình khá khỏe mạnh và to lớn so với tuổi của mình. Cậu co chân lên ghế, thả chân xuống trước rồi nhảy xuống đúng vị trí mẹ đang đứng. "Tạ ơn trời, thằng bé đã làm được," - Susan nhớ lại. Dave khi đó bị vài mảnh kim loại cứa vào mắt cá, nhưng về tổng thể là không bị thương. 

Ký ức không quên

Khi Jan Brown chuẩn bị đưa ra thông báo tới, đôi môi cô trở nên khô khốc. Chúng dính chặt vào nhau, như thể được gắn lại bằng keo vậy. Vói tay lấy một chút nước ở vòi rửa, cô thoa lên môi để có thể mở miệng ra, rồi chuẩn bị cất tiếng.

Trong lúc đó, Alfred C. Haynes - phi công của chuyến bay cũng chuẩn bị đưa ra thông báo cuối cùng. Vì một lý do nào đó chưa rõ, những gì ông nói không được hệ thống ghi lại. Haynes chỉ nhớ rằng ông bắt đầu thông báo bằng câu "Đây không phải chuyện đùa." Còn hành khách sống sót cho biết, ông đã cảnh báo rằng đây sẽ là lần hạ cánh khốc liệt nhất. 

Cảm giác của hành khách trên một chuyến bay gặp nạn: Câu chuyện về vụ tai nạn hàng không kinh hoàng, nhưng cũng kỳ diệu nhất lịch sử nước Mỹ - Ảnh 5.

Lần đầu tiên trong đời, Brown có được thứ mình muốn: sự chú ý của toàn bộ hành khách. Cô nhớ lại trong suốt sự nghiệp của mình, hành khách gần như chẳng chú ý gì đến tiếp viên. Họ chỉ xem cô là người đưa cho họ cafe, mang gối cho họ lúc cần. Và giờ, tất cả đều ngước nhìn cô bằng một ánh mắt hy vọng, chờ đợi xem phải làm gì tiếp theo.

Cảm giác của hành khách trên một chuyến bay gặp nạn: Câu chuyện về vụ tai nạn hàng không kinh hoàng, nhưng cũng kỳ diệu nhất lịch sử nước Mỹ - Ảnh 6.

"Thưa quý ông quý bà, đây là tiếp viên trường đang nói. Trong lúc chúng tôi chuẩn bị, hãy chú ý đến những điều cực kỳ quan trọng để đảm bảo an toàn cho quý khách. Vào lúc này, hãy ngưng hút thuốc; dựng thẳng lưng ghế; gập bàn ăn phía trước; thắt chặt dây an toàn...

2,872 Read
168 Share
(318)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang