Trở lại mái trường

Ngày đăng: 05/09/2019
2,177 Read
120 Share

Tôi đã từng là một đứa trẻ mơ mộng và không thích giao tiếp. Những năm đi học đầu đời là quãng thời gian khủng khiếp.

Lên ba tuổi, mẹ dắt tay tôi tới lớp mẫu giáo. Đứng trước cổng trường toàn những người lạ, khi thấy mẹ chuẩn bị về, tôi gào khóc dữ dội. Mọi người làm cách nào tôi cũng không nín. Thế là năm đấy tôi không phải đi học. Tôi bị lỡ mất một năm trường lớp, giao lưu với xã hội mà không thế lấy lại được cho đến tận 20 năm sau.

Bố nói, mẹ không chịu mang tôi ra ngoài, luôn bảo bọc, nên tôi mới nhút nát và không hoà đồng. Còn mẹ thì bảo: "Tại bố đấy. Mẹ muốn cho con đi học mà bố muốn ‘homeschool’ (học tại nhà)".

Homeschool rất phổ biến ở phương Tây. Bạn ở nhà, bố mẹ hoặc gia sư sẽ dạy cho bạn. Thật may bố mẹ đã cho tôi quay trở lại trường, vì nếu ở nhà, tôi sẽ không có cơ hội được va chạm với nhiều người. Dù có nghiên cứu bảo rằng học tại nhà vẫn tốt cho giao tiếp xã hội, cá nhân tôi không tin lắm. Mình không thể gặp được những kẻ bắt nạt để học cách chống lại chúng, và mình trưởng thành.

Trường tiểu học của tôi, Madoc Township, là ngôi trường nhỏ, chỉ có khoảng 150 học sinh. Đây là vùng nông thôn, cạnh sân trường có bãi cỏ cho ngựa và một khu rừng. Mỗi lớp chỉ có khoảng 25 học sinh, nhưng giáo viên thì rất đam mê dạy học. Lúc đó, thói quen mộng mơ, không tập trung vào bài học làm tôi cảm thấy tuyệt vọng và ghét đi học. Thêm nữa, vì tôi bị sinh non trước hai tuần, tệ hơn lại đẻ vào cuối năm, nên bạn bè cùng tuổi đều già dặn hơn tôi nhiều.

Ở lớp một, tôi phải học tập đọc kèm với hai người bạn. Đến khi biết đọc, tôi bắt đầu thích đọc sách, và giữ thói quen đọc liên tục hơn 30 năm qua. Lên lớp hai, tôi vẫn học rất tệ. Nhưng các trường công ở Canada không khác nhau nhiều, không có hệ thống phân chia học sinh giỏi vào lớp chọn, học sinh bình thường ngồi chung với nhau, không có việc hối lộ hiệu trưởng hoặc giáo viên.

Giáo...

2,177 Read
120 Share
(197)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang