Tri kỷ của chúng ta

Ngày đăng: 27/10/2018
3,332 Read
195 Share

Tôi từng giao tiếp thực sự với một cái cây.

Vào năm 2005, tôi mời người bạn từ thuở thơ ấu, John Sanders, đi qua 3.000 cây số để đến sống cùng tôi. Vào một cuối tuần nọ, tôi rủ John, Keller và William đi leo núi ở dãy núi Đen Rocky.

Ngọn núi Đen được bao phủ hầu hết là rừng với những cây cổ thụ cực kì lớn. Có những cây cao tận 70m và đường kính tới 9m. Rừng này hoàn toàn hoang sơ, rất ít người đã đi vào. Chúng tôi in những dấu chân đầu tiên trên bìa rừng rồi tiếp tục leo lên. “Đùng!”, tôi nghe tiếng ầm của sấm sét, nhưng ngợ rằng tiếng sấm bắt nguồn từ dưới lòng đất - trung tâm của ngọn núi. Tôi hoang mang nhìn những người bạn và nhận ra gương mặt họ cực kì bối rối.

“Tôi cảm thấy mọi thứ thật kì lạ”. Tôi nói, ráng nặn một nụ cười kèm theo.

Keller cũng cố gắng chọc cười trong không khí sặc mùi quái dị, nhưng không ai nở nổi một nụ cười. Chúng tôi cố gắng tiếp tục leo lên núi, nhưng đi được một đoạn thì bỗng dưng có tiếng nói từ sâu thăm thẳm rỉ rả vào tai tôi.

“Hãy đến gặp ta!”. Tiếng nói cứ lặp đi lặp lại nhiều lần trong tâm trí tôi, cứ ám ảnh, lôi léo từng bước chân tôi trên con dốc ngày càng cao hơn.

Vài giờ sau, tất cả đến một bãi đất nhỏ, bỗng John ngã vật ra trên mặt đất. Tôi cảm giác ngọn núi đang kéo tôi chùng xuống, mắt tôi cứ chăm chăm nhìn xuống chân. Tôi muốn đi tiếp nhưng cả đoàn cứ đóng đinh tại đấy. Vậy nên chúng tôi bắt đầu dựng lều để ngủ lại. Chúng tôi nhóm lửa và ăn bữa tối. Lúc ngồi xuống ăn, tôi ngước lên và nhìn thấy một cái cây cao như người khổng lồ Douglas Fur. Ồ, nhưng đó không phải là một cái cây. Từ thân cây mọc ra một chiếc mũi khoằm, cái cằm vẩu và đôi mắt mờ đục. “Nó” đang nhìn chăm chăm vào tôi với tay chân cắm đầy những nhành cứ chuyển động không ngừng như một người đang nhảy múa.

Mọi thứ cứ xoay mòng mòng quanh tôi. Tôi quay sang các bạn đường để trao đổi về thứ mình đang nhìn thấy nhưng không thể. Tôi chập choạng bước, chìm đắm trong không gian xung quanh là liên khúc hòa thanh của những sinh vật khác nhau: đủ loại côn trùng, tiếng gió xào xạc, tiếng lá cây trên cao. Tôi nghe phong thanh John cất lời: “Anh nên ngủ một chút đi Jesse”.

Đó quả là một ngày kì lạ cho tất cả mọi người. Với tôi, cái cây đó không phải cái cây bình thường, và đó mãi là bí mật của riêng mình.

Rất lâu sau tôi mới phần nào hiểu điều gì đã xảy ra hôm đó. Trong một chương trình của “BBC Trái đất”, họ nói rằng cây cổ thụ là trái...

3,332 Read
195 Share
(369)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang