Trên bầu trời Việt Nam

Ngày đăng: 09/03/2020
3,658 Read
304 Share

Sáng sớm, tôi nhận được tin nhắn: “Em bay Seoul. Con em mới hơn một tuổi chưa cai sữa mẹ. Đi chuyến này về lỡ may bị cách ly thì tội con em quá”.

Tôi trào nước mắt khi đọc tin nhắn em gửi. Tôi gọi điện thoại cho lãnh đạo của mình nhờ giúp đỡ. May mắn sau hơn 10 phút, nhờ sự chấp thuận của lãnh đạo và sự hỗ trợ của đồng nghiệp, cô được bố trí bay một chuyến khác phù hợp hơn.

Đó là chuyện thường ngày của những tiếp viên hàng không thời đại dịch. Họa hoằn lắm, chúng tôi mới giúp được nhau theo cách ấy. Còn lại, tất cả phải xác định tâm thế sẵn sàng chung sống với dịch.

Năm 1988, khi con trai mới hơn 5 tuần tuổi, tôi cũng từng phải xa cháu hơn một tuần vì công tác. Khi về nhà con nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe, ngơ ngác, xa lạ. Nhìn con mà rơi nước mắt. Mấy ngày sau, khi đã quen lại hơi mẹ thì con lại bám tôi không cho mẹ rời đâu nửa bước. Cậu chỉ sợ mẹ lại đi mất.

Thế mà đã 22 năm trôi qua. Giờ này tôi lại nhận được tin con trai nhắn mong mẹ giữ gìn sức khoẻ, luôn có những chuyến bay an toàn.

Thường xuyên xa con đối với các nữ tiếp viên hàng không là chuyện hết sức bình thường và phổ biến. Nhưng ngày này, đi bay trong điều kiện dịch bệnh Covid-19 nguy hiểm và phức tạp, với các tiếp viên đã là một thách thức lớn. Đối với các nữ tiếp viên có con nhỏ càng khó khăn bội phần. Bất kể lúc nào cũng sẵn sàng cho việc cách ly gia đình và cộng đồng 14 ngày.

Trong tác động của Covid-19 lên ngành hàng không, việc cắt giảm chuyến bay - và thiệt hại về kinh tế - là những gì trực tiếp nhất mà cộng đồng có thể trông thấy. Nhưng ở bên trong, chúng tôi ví tình hình lúc này như "chảo lửa". Mọi bộ phận điều hành, khai thác, thương mại, dịch vụ luôn phải có nhân viên túc trực 24/7 để theo dõi tình hình dịch bệnh, nghiên cứu và thực hiện những phương án ứng phó để duy trì hiệu quả hoạt động, đảm bảo chất lượng dịch vụ và trên hết là sự an toàn cho hành...

3,658 Read
304 Share
(406)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang