Sống qua đại dịch

Ngày đăng: 12/03/2020
3,946 Read
219 Share

Có những đêm vợ tôi bật dậy thẫn thờ. Tiền mặt bằng, lương nhân viên, chuyên gia, tiền hàng vứt đi mỗi ngày khiến nhà tôi luôn phải bàn đến chuyện đóng cửa.

Đại dịch Covid-19 ào đến và suýt phá sập nhà tôi. Từ một doanh nghiệp hoa tươi "mới nổi" ở Hà Nội với doanh thu ngày thường chừng 40-50 triệu, ngày lễ lên đến 100- 200 triệu, những ngày sau Tết, kể cả lễ lớn 14/2, doanh thu đã èo uột. "Danh tiếng" của tôi cũng không giúp được vì nhiều người yêu quý tôi, trang fanpage tích xanh tên tôi với gần 200.000 người theo dõi cũng không giúp ích gì khi nỗi sợ hãi choán lấp cả niềm hân hoan tặng hoa của mọi người. 22 ngày trời yên bể lặng giúp chúng tôi gượng được phần nào. Cho đến khi "Bệnh nhân 17" xuất hiện.

Từ doanh thu gần 200 triệu ngày 6/3/2020, ngay hôm sau chỉ còn xấp xỉ 30 triệu. Sang ngày 8/3, chính hội ngày Quốc Tế phụ nữ, đơn hàng mới chỉ đếm trên đầu ngón tay và doanh thu chỉ còn hơn 20 triệu là nhờ đơn hàng đã đặt trước từ đầu tháng.

Và nhà tôi chắc chắn không phải là doanh nghiệp duy nhất ở Hà Nội phải đón nhận cú đấm móc hàm từ bệnh nhân thứ 17 ấy. Trên mạng xã hội, sau những lời bình phẩm thoá mạ, tôi biết, họ, rất nhiều người cũng đã như nhà tôi, thậm chí còn hơn, mỗi ngày bay hơi cả gia tài.

Chúng tôi còn một doanh nghiệp kinh doanh rèm cửa – nguồn thu chính của gia đình. Không đến nỗi tệ như Hoa, rèm vẫn đủ lượng khách đặt. Nhưng khi đường biên giới Việt Nam-Trung Quốc phải đóng lại, mọi thứ rơi vào khủng hoảng. Nguồn nguyên liệu là vải may rèm hay những phụ kiện rèm đều đã không thể nhập về. Đơn hàng bị treo, thậm chí bị đền. Mọi tin nhắn Wechat đều không hồi đáp. Trung Quốc tê liệt. Người lao động không đi làm. Các doanh nghiệp cung ứng vải không thiết tha. Giao thông bị bế quan toả cảng. Khách mùa dịch đã ít, hàng hoá lại không thể có. Đội thợ may và thợ lắp gần 60 người mỗi ngày đến công ty rồi lại ra về vì có đơn mà không có vải, không có phụ kiện. Vợ tôi đi vét khắp các đầu mối chỉ đủ cầm cự.

Trong cái khó ló cái khôn, vợ chồng tôi chuyển hướng sang Rèm Cầu Vồng Hàn Quốc và các nguồn nhập hàng khác. Nhưng rồi cũng tiêu tan khi Hàn Quốc bùng phát. Deagu chính là nơi tập trung những nhà máy sản xuất rèm cho nhà tôi. Có những đêm, vợ tôi thức tìm giải pháp. Bản thân tôi, những bài viết quảng cáo rơi vào thinh không vì đâu đâu người ta cũng nói về Covid-19, về khẩu trang, về nước rửa tay sát khuẩn. Vẫn là khách hàng hôm qua nhưng hôm nay họ chẳng xuýt xoa với những mẫu rèm đẹp hay những lẵng hoa xinh, họ lướt qua chúng tôi với đủ mọi sợ hãi với Covid-19. Tin giả tràn lan khiến nỗi sợ nhân lên gấp bội.

Con virus Corona khiến người ta nhìn nhau e dè. Thậm chí rèm nhập từ Hàn Quốc nhưng Hàn Quốc đang có dịch, thôi, bỏ đi. Thuyết phục khách hàng chịu chi tiền ngày thường đã khó,...

3,946 Read
219 Share
(358)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang