Sách, giáo dục và người

Ngày đăng: 17/10/2020
3,741 Read
267 Share

Tôi được học Tam tự kinh, Quốc văn giáo khoa thư và phổ thông hệ mười năm sau ngày hoà bình lập lại.

Ký ức trang sách ở tuổi thơ còn như tờ giấy trắng vẹn nguyên. Ngày học vỡ lòng, ông nội đã dạy tôi bằng Tam tự kinh để thuộc lòng "nhân chi sơ, tính bản thiện". Đến tuổi đi học ở trường, tôi đã học lớp năm, lớp tư thời Pháp chiếm đóng (tức lớp một, lớp hai bây giờ) tại Hải Phòng. Tôi vẫn nhớ thầy tôi đã ngoài 50, mặc áo the, dạy dỗ từng tý một theo cuốn Quốc văn giáo khoa thư do học giả Trần Trọng Kim chủ biên.

Hoà bình lập lại, cả nhà về quê ở ngoại thành Hà Nội. Tôi được học tiếp lớp ba trường làng, thầy giáo là một cán bộ Nam bộ tập kết, lớp học mở tại một gian của chùa làng. Thầy dạy kỹ càng mọi thứ như nề nếp trong nhà, tôn ti ngoài làng, cây cối ven đường, vật nuôi ngoài sân, đôi khi thầy kể chuyện về vùng sông nước Cửu Long quê thầy. Rồi sau đó, tôi đi trọ học tại Hà Nội phố, được học theo hệ phổ thông mười năm hình thành từ chiến khu Việt Bắc.

Tôi vẫn nhớ, nội dung của chương trình phổ thông mười năm ấy giữ được nếp giáo dục xưa, có thay đổi chút ít từ đất nước thuộc địa thành đất nước độc lập. Đó là triết lý giáo dục hợp lý của Bộ trưởng Bộ Quốc gia giáo dục Nguyễn Văn Huyên suốt từ cuối 1946 tới cuối 1975. Tiếp theo là Bộ trưởng Bộ giáo dục Nguyễn Thị Bình và sau đó là Giáo sư Phạm Minh Hạc, đã khởi xướng chủ trương cải cách giáo dục cho phù hợp với đất nước và dân tộc thống nhất. Chủ trương hoàn toàn đúng, cả đất nước cần một nền giáo dục đúng đắn cho tương lai.

Từ 1990, Bộ Giáo dục được ghép với Bộ Đại học và Trung học chuyên nghiệp thành "siêu bộ" Giáo dục và Đào tạo, quản lý mọi khía cạnh dạy và học từ việc uốn nắn trẻ thơ, lẫn việc tạo ra đội ngũ lao động lành nghề, cho tới việc hun đúc nên các học giả ở nhiều bậc học vị. Đến nay, cải cách giáo dục đã trải qua 45 năm, từ khi có Bộ Giáo dục và Đào tạo đến giờ cũng đã 30 năm. Một số điểm tích cực có thể nhận thấy chỉ trong phần "đào tạo" người lớn, còn phần "giáo dục" thế hệ trẻ vẫn đang giữa rừng ý kiến, chưa bên nào chịu bên nào.

Vợ tôi vốn là người thờ ơ với chuyện xã hội, chỉ chăm chăm vào nghệ thuật. Hôm vừa rồi cũng "nổi đoá" lên với tôi rằng nếu cho con đi học "Cánh diều", nó hỏi "nói dối", "báo oán", "đánh ghen" là gì thì sao đây, "đến phải để trẻ ở nhà cho bố mẹ dạy thôi". Tôi tìm đọc ngay hết bộ sách và thấy, nó đã sai cơ bản về tâm lý giáo dục, sai đến mức không thể sửa được. Đêm ấy tôi không ngủ được,...

3,741 Read
267 Share
(415)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang