Nói xấu giáo viên

Ngày đăng: 02/11/2018
3,243 Read
215 Share

Tôi mới đọc các ý kiến trái chiều về việc nhóm học trò ở Thanh Hóa bị đuổi học vì “nói xấu giáo viên”. Là một giáo viên vào nghề hơn 10 năm, tôi không thể không viết ra suy nghĩ của mình.

Với nhiều vụ lùm xùm tai tiếng trong ngành giáo dục những năm qua, tôi không chỉ thực sự buồn vì những hành vi giáo viên đã sai, như im lặng không nói, bắt học sinh quỳ, hay bắt học sinh uống nước giẻ lau bảng... Nhưng còn những vụ việc giáo viên không sai, hoặc không dám sai, chỉ những người hàng ngày đối mặt với cả trăm học trò mà mỗi em một tính mới biết, khó khăn và áp lực thế nào.

Đồng nghiệp của tôi, có nhiều người đã bỏ nghề vì sợ tai bay vạ gió với phụ huynh. Một đồng nghiệp là giáo viên chủ nhiệm đã tâm sự với tôi rằng anh ấy chọn biện pháp an toàn là không phạt bất cứ cách gì, chỉ yêu cầu học sinh viết bản kiểm điểm, và tổng hợp mỗi tháng báo về gia đình đúng trách nhiệm. Nhưng anh rất áy náy, bởi bản kiểm điểm chỉ là một tờ giấy, các em học sinh không mấy e sợ khi phải viết bản kiểm điểm. Phụ huynh sau khi đọc bản kiểm điểm nếu quan tâm thì nói “Nhờ thầy cô dạy bảo”, còn nhiều người thậm chí không phản hồi. Và như vậy học sinh cứ tiếp tục vi phạm, người chịu hậu quả lớn nhất cũng là học sinh.

Một cô giáo khác, phạt học sinh đứng 15 phút vì lời nói hỗn, thiếu lễ độ, nhưng cô không may vì phạt đúng cậu ấm. Về nhà em than mệt, ngày hôm sau phụ huynh dọa kiện giáo viên làm ảnh hưởng sức khỏe học trò.

Một đồng nghiệp khác, trong một lần phạt học sinh đứng ngoài cửa lớp do em này quá nhiều lần mất trật tự, đã bị phụ huynh kiện “tội” làm mất quyền được học tập của học sinh. Anh ấy đã lao đao cả một thời gian dài và cuối cùng phải xin lỗi phụ huynh.

Có những hình phạt tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng giáo viên lãnh đủ, đã nhiều đồng nghiệp của tôi bị kiện cáo. Giáo viên chúng tôi hoang mang. Bản thân tôi đang áp dụng hình thức chép phạt cho học sinh không thuộc bài, nhưng tôi vẫn nơm nớp lo sợ không biết có phụ huynh nào sẽ kiện mình hay không. Tôi không thể nhắm mắt làm ngơ khi một tháng học sinh không học bài, làm bài đến bốn năm lần, nhưng cũng không thể nào làm gì quá hơn với các em. Tôi rất cần một công cụ gì đó mà bản thân tôi cũng chưa biết là cách gì. Không ai chỉ cho tôi ranh giới ở chỗ nào.

Học sinh là lứa tuổi hiếu động, khó mà tập trung ngồi yên một chỗ nghe giảng nếu không có cách uốn nắn thích hợp. Giáo viên thì băn khoăn sợ hãi. Nhiều khi chúng tôi trò chuyện với nhau mà cảm thấy ấm ức, tại sao con em của họ, họ không lo lắng mà chúng tôi lại lo lắng cho việc học của các em, mong các em lên lớp, lại thêm mất ngủ vì không biết khi nào phụ huynh sẽ kiện mình. Bởi vì không có hướng dẫn cụ thể nên giáo viên mãi loay hoay.

Trong trường sư phạm, chúng tôi được học về tâm...

3,243 Read
215 Share
(292)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang