Nịnh sếp

Ngày đăng: 07/07/2019
3,767 Read
313 Share

Hồi 8 tuổi, tôi rất thích vở kịch “Tin ở hoa hồng” của Lưu Quang Vũ do Nhà hát Tuổi Trẻ dàn dựng năm 1985. Tôi nhớ tới tận bây giờ một cảnh hài. Đám nhân viên vây quanh sun xoe một ông sếp. Người thì bảo: “Ôi thủ trưởng có gương mặt hồng hào phúc hậu quá”. Người khác cướp lời: “ Không, hồng hào là thế nào, mặt thủ trưởng cứ gọi là đỏ au”. “Anh chẳng có điểm nào chê được”, người thứ ba nói.

Duy chỉ một cán bộ trẻ giơ tay xin phê bình. Ngần ngừ mãi anh mới cất được lời: "Em xin phép mạnh dạn góp ý với thủ thưởng. Anh làm việc nhiều quá, không giữ gìn sức khỏe". 

Khi tôi và chị gái thi đại học, mẹ khuyên hai chị em đừng bao giờ vào cơ quan nhà nước. "Nhà mình không biết nịnh, không hợp làm nhà nước đâu", mẹ bảo. Mẹ thỉnh thoảng kể những chuyện mà mẹ cho là "thấy ghét". Ví như ông H., đồng nghiệp của mẹ, luôn có câu cửa miệng là "Ý kiến chỉ đạo của anh rất sáng ạ" dù cấp trên chưa kịp phát biểu gì. Mẹ tôi nổi tiếng là người cương trực ở cơ quan. Cấp trên nói rằng một số quần chúng có ý kiến về mẹ, bà trả lời: "Xin anh cho biết tên của quần chúng. Nếu anh không nói ra được thì quần chúng chính là anh".

Dù vậy, nhưng khi chọn người để trông coi kho hàng mẫu, vốn đầy tivi, tủ lạnh, quạt máy - những tài sản quý hiếm thời bao cấp - công ty luôn chọn mẹ, vì không bao giờ kho hàng mất mát, hao hụt một thứ gì.

Chị em tôi sau này đều may mắn được làm việc trong các môi trường tốt. Việc nịnh sếp hầu như không tồn tại trong khái niệm của chúng tôi. Thậm chí, khi làm ở những cơ quan có người nước ngoài là cấp trên, tôi còn được chứng kiến và được hưởng văn hóa "nịnh nhân viên" nữa. Cấp trên luôn khen ngợi mỗi khi các thành viên trong nhóm hoàn thành tốt công việc. Các sếp còn tổ chức đi ăn và đãi xem phim để cảm ơn nhân viên sau những ngày làm việc vất vả.

Khi tôi làm cho một tổ chức...

3,767 Read
313 Share
(418)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang