Những đứa trẻ xấu số

Ngày đăng: 09/08/2019
2,233 Read
138 Share

Tôi, cũng giống như người cha người mẹ đang đau khổ tột cùng kia, chỉ vài ngày trước dắt tay con qua cổng ngôi trường đẹp đẽ, hiện đại và thân thiện để vào lớp 1. Tôi, một phụ huynh của trường Gateway, đã trải qua một nỗi kinh hoàng khó diễn tả bằng lời.

Con trai tôi đã đứng cùng cháu bé xấu số trong lễ chào cờ đầu tiên, bỡ ngỡ nhẩm theo các anh chị lớp lớn hơn hát Quốc ca. Hai cháu đã cùng ăn bữa trưa buffet đầu tiên tại trường với những món rất hấp dẫn trẻ con như mì Ý, gà rán và kem.

Cũng giống cháu bé, con tôi có thói quen ngủ trên xe. May mắn hơn cha mẹ cháu bé, tôi sống gần trường đủ để sáng có thể tự đưa con đi học.

Giá như cô phụ trách đưa đón kiểm đếm đủ số cháu lên xuống xe! Giá như bác tài kiểm tra một lượt xe trước khi về bến! Giá như giáo vụ liên lạc kịp thời với gia đình khi không thấy học sinh đến lớp! Giá như...

Có rất nhiều cái "giá như"! Chỉ cần một cái "giá như" ấy được hiện thực hóa, thì cháu bé đã không phải chịu kết cục thương tâm như vậy. Chúng tôi giận dữ. Nhiều người muốn Gateway phải đóng cửa vì "ngôi trường này không xứng đáng được dạy bất cứ đứa trẻ nào nữa". Nhiều phụ huynh trong chúng tôi đã suy tính đến việc tìm trường mới.

Nhưng một nỗi hoài nghi và ám ảnh đã in sâu vào tâm trí chúng tôi: Rời khỏi Gateway, các con có thật sự được an toàn ở những ngôi trường khác? Việc một loạt sai sót diễn ra dẫn đến cái chết của cháu bé chỉ là hi hữu hay là điều vẫn thường diễn ra, chỉ khác là chưa để lại hậu quả? Và chính chúng ta, những người lớn đang đau đớn và giận dữ, có thực sự vô can trước những bi kịch xảy ra với con trẻ ở Gateway và ở những nơi khác, trong những hoàn cảnh khác?

Năm 1990, Việt Nam trở thành nước thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước của Liên Hợp Quốc về Quyền Trẻ em. Chúng ta có Luật trẻ em, có các tháng hành động vì trẻ em. Câu khẩu hiệu "Bảo vệ trẻ em là trách nhiệm của toàn xã hội" vẫn thường xuyên được nhắc tới. Những thành tích bảo vệ trẻ em mà Việt Nam đã đạt được, chúng ta cũng đã được biết nhiều qua báo đài.

Nhưng hãy nhìn thái độ của một quốc gia chưa hề ký vào Công ước Quyền trẻ em của Liên Hợp quốc, nước Mỹ.

Có một câu chuyện nổi tiếng trên truyền thông Mỹ mấy năm nay. Bé gái Leslie 9 tháng tuổi nghịch máy uốn tóc và bị một vết bỏng ở chân. Bà mẹ đơn thân Mercedes không cho con đi khám mà tự chăm sóc tại nhà. Vụ việc được thông báo cho chính quyền. Nhân viên của cơ quan bảo vệ trẻ em có mặt và yêu cầu được xem xét vết thương của Leslie. Mercedes chống đối. Chính quyền nhận định rằng cô không đủ năng lực nuôi dạy các con. Họ quyết định cách ly cả hai đứa con khỏi mẹ.

Để giành lại quyền nuôi con, Mercedes phải tham gia các khóa học làm cha mẹ được chỉ định, các hội thảo về đảm bảo an toàn cho trẻ em. Mercedes bị yêu cầu phải cai nghiện ma túy. Nơi ở của cô được kiểm tra đột xuất thường xuyên. Cuộc chiến giành lại quyền nuôi con của Mercedes kéo dài hơn chục năm trời. Trong suốt thời gian đó, hai đứa trẻ được giao cho các cha mẹ nuôi được chính quyền lựa chọn.

Câu chuyện của Mercedes, bắt đầu từ một vết bỏng, là một điển hình cho những vụ cha mẹ mất quyền nuôi con diễn ra thường xuyên khắp nước Mỹ. Việc thi hành các chính sách bảo vệ trẻ em tại đất nước này còn bất...

2,233 Read
138 Share
(221)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang