Người tốt

Ngày đăng: 12/06/2020
3,607 Read
225 Share

Đồng nghiệp tôi bảo, “gần sếp như gần mặt trời, chết cháy lúc nào không hay”.

Hồi mới về làm tại một doanh nghiệp lớn, tôi chứng kiến hầu hết các cuộc họp đều im phăng phắc, chỉ có âm thanh của quạt kêu và tiếng vị lãnh đạo vang vang. Vài nhóm nhân viên khom lưng cúi gối tìm góc nào kín nhất phòng, ngồi nép vào nhau để khuất tầm mắt của sếp. Họ hy vọng không bị sếp "sờ" đến.

Có lần tôi lon ton đến ngồi hàng ghế trên. Sếp phát biểu xong, hỏi: "Ý kiến cô thế nào?". Là nhân viên mới, tôi vô tư nói tuột ra hết suy nghĩ của mình. "Cô nên nói ít đi thì hơn", một bác trưởng phòng nói nhỏ với tôi lúc ra về. Từ đó, tôi cẩn trọng và bớt lời hơn trong các cuộc họp. Đồng nghiệp tôi bảo, "giấu mình" là để "giữ mình" được yên, tránh điều tiếng, tránh bị chú ý là tránh được phiền toái. Mọi người nửa đùa nửa thật nhắc nhau phải học thuộc lòng hai điều. Điều 1: sếp luôn đúng; điều 2: khi sếp sai, xem lại điều 1.

"Những người đúng không dám bảo vệ, sai không dám đấu tranh, mũ ni che tai, giữ mình là chính, cứ bo bo vào, người ấy chưa chắc đã tốt", trong cuộc họp Thường trực Ban chỉ đạo Trung ương vừa qua, tôi thấy báo chí tường thuật phát biểu của người đứng đầu. Có lẽ chúng ta đều thấy văn hóa mũ ni che tai trở nên bình thường ở bất cứ môi trường nào: trong các cơ quan công sở, trong các lớp học, gia đình.

Là giảng viên, tôi và nhiều đồng nghiệp nhận thấy dường như càng lớn, người học càng trở nên ngại phát biểu chứ không "tranh nhau" nói như hồi tiểu học. Khi thầy cô đặt câu hỏi, đa phần sinh viên cúi đầu, ngoảnh mặt hoặc nhìn nhau thăm dò. Khi có thắc mắc muốn hỏi, nhiều bạn ngần ngại, tặc lưỡi bỏ qua.

Quanh ta, nhiều gia đình vẫn coi trọng việc trẻ con phải nghe lời người lớn, dù cha mẹ không phải khi nào cũng đúng. "Con cãi cha mẹ trăm đường con hư", làm con thì phải vâng lời, nói nhiều, hỏi nhiều chỉ gây mệt mỏi phiền toái, cấm phản đối, "vặc" lại ý kiến của cha mẹ. Hàng xóm nhà tôi có cậu con trai 9 tuổi thường xuyên đặt câu hỏi cho mẹ và đôi khi dùng lý lẽ bắt bẻ lại người lớn. Tôi nghe cô quát: "Học bài không học toàn đi hỏi những câu linh tinh vớ vẩn, học đâu cái thói lý sự cãi mẹ. Thế là hư".

Cô ấy làm tôi nhớ hồi còn học trung học, tôi thường xuyên giơ tay phát biểu. Khi có điều thắc mắc, kiểu như: tại sao trong tiếng Anh số nhiều lại thêm "s" chứ không phải là x, y, z; tại sao tiếng Pháp lại có giống đực và giống cái,... tôi đứng lên hỏi cô.  Nhưng câu trả lời tôi nhận được là: "Em sang Anh mà hỏi"; "Cái này thì có Tây mới biết". Cùng...

3,607 Read
225 Share
(360)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang