Ngày đáng nhớ nhất đời tôi

Ngày đăng: 13/07/2020
2,387 Read
132 Share

Ngày 13/7/2000, Hiệp định thương mại Việt - Mỹ (BTA) được ký kết. Một gánh nặng ngàn cân được đẩy khỏi đôi vai còm của tôi.

Ước mơ, mong muốn có một văn bản pháp lý để nhờ sức ép thời đại đập nát thứ kinh tế bao cấp lỗi thời, trì trệ, mở đường cho đất nước phát triển đã thành hiện thực. Đó là ngày tôi được vào Nhà trắng, gặp và chụp ảnh với Tổng thống Bill Clinton, và sau đó được ông nói: "Cảm ơn Trưởng đoàn đàm phán Việt Nam Nguyễn Đình Lương", trong buổi họp báo mà CNN truyền hình trực tiếp. Cả thế giới theo dõi, trong đó có vợ con tôi ở nhà.

Ai đã quyết định và tại sao quyết định lấy ngày 13/7 để ký BTA? Sau khi ký Biên bản thỏa thuận và nguyên tắc tại Hà Nội ngày 25/7/1999, hiệp định cơ bản đã hoàn tất. Chỉ còn 11 điểm, chủ yếu về kỹ thuật, vài phần trăm mở cửa các loại dịch vụ phải bàn thêm. Đoàn đàm phán Việt Nam đổ bộ xuống Washington ngày 3/7/2000 để chuẩn bị trước. Bộ trưởng Vũ Khoan đi chậm vài hôm. Bộ trưởng ở cùng Sứ quán Việt Nam tại Mỹ. Đoàn đàm phán ở nhà trọ (motel), theo định mức chi của Bộ Tài chính.

Sau buổi gặp nhau chào xã giao, giới thiệu thành phần. Hai đoàn Việt Nam và Mỹ chỉ mất hơn nửa tiếng đã thống nhất các vấn đề, trong đó để lại ba vấn đề xử lý ở cấp bộ trưởng - thêm vài phần trăm mở cửa dịch vụ tài chính, viễn thông. Mọi việc nhẹ nhàng và thuận lợi. Tôi và ông Joe Damond - Trưởng đoàn đàm phán Hoa Kỳ bàn và thống nhất tổ chức để hai Bộ trưởng chính thức ký kết vào ngày 11/7/2000.

Ngày 11/7/2000 cũng là ngày 11/6 âm lịch, ngày giỗ cha tôi. Biết trước là ngày giỗ cha phải ở lại Washington chưa về được, tôi đã mang theo thẻ hương thơm, định bụng ngày đó mua thêm bó hoa để cúng cha. Nếu hiệp định ký vào ngày 11/7 thì tôi quá hạnh phúc. Nhưng rồi, sáng 11/7 ông Damond báo lại cho tôi là chưa ký được, vì Nhà trắng thông báo ngày giờ ký hiệp định là do Tổng thống quyết. Tối hôm đó, tôi đã thắp hương cúng cha, với lòng thành kính và thưa với cha rằng: "Việc khó nhất đời con, con đã làm được. Nợ với đời con đã trả, con đã xứng đáng với cha".

Cha tôi, một người thông minh, văn hay, chữ đẹp, hào hoa phong nhã, ai cũng quý, ai cũng thương. Công việc của đoàn thể cách mạng luôn sôi nổi, trách nhiệm. Cuộc đời tôi luôn dõi theo bóng cha. Chỉ tiếc rằng ông mất quá sớm, lại thời buổi khó khăn, mẹ tôi và anh em tôi quá vất vả.

Tiếp sau đó, ông Damond còn nói với tôi rằng, Tổng thống quyết định ngày giờ ký vì ông muốn dành cho mình cái quyền là người đầu tiên thông báo với thế giới về việc ký kết một hiệp định quan trọng đầu tiên giữa hai cựu thù trên tinh thần hòa giải. Về sau, tôi hiểu thêm tại sao phải ký lúc 13 giờ, vì 14 giờ Tổng thống họp báo. Trong diễn văn có câu: "Cách đây mấy phút, Đại sứ Barshepsky và Bộ trưởng Vũ Khoan đã ký một Hiệp định giữa Hoa Kỳ và Việt Nam".

Như đã quyết định, đúng 13 giờ ngày 13/7, hai đoàn gặp nhau để ký. Nhưng đến lúc đó chưa có văn bản tiếng Việt của Hiệp định. Số là, trước lúc ra đi Bộ Ngoại giao đã rất cẩn thận chuẩn bị cho đoàn đủ: bìa hiệp định, mấy trăm tờ giấy cứng có viền, giấy dùng cho các hiệp định...

2,387 Read
132 Share
(238)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang