Món nợ đồng bào

Ngày đăng: 24/10/2019
3,990 Read
306 Share

"Sợ lắm! Sao cái thứ ô nhiễm của cả tỉnh lại bắt một mình thôn chúng tôi phải gánh chịu?", bà mẹ người Sán Dìu nói.

Ba bà mẹ Sán Dìu xuống nhà tôi vài tháng trước. Tôi ân cần tiếp đón và xin nghe mọi việc. Ý kiến của họ cũng giản dị thôi. Tỉnh Vĩnh Phúc đã quyết định xây dựng nhà máy xử lý rác thải tập trung của tỉnh tại thôn Trung Mầu của họ.

Mà đất thì đã bị Nhà nước thu hồi để làm dự án gần hết rồi, nay còn một ít mà lại thu nốt thì vừa đói, vừa sống cùng ô nhiễm chắc chết mất. Hết tháng này là chính quyền thu hồi đất của dân. "Chúng tôi chỉ muốn một cuộc sống thật bình yên, có đất đai như xưa. Cứu giúp chúng tôi với", họ nói với tôi. Tôi đã nói rằng tôi cũng chỉ là dân thường, nhưng sẽ tìm hiểu cụ thể và đề xuất lời giải dưới góc nhìn của một chuyên gia.

Thực tế tại thôn Trung Mầu, xã Trung Mỹ, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc, đất đai nông nghiệp đã gần hết, bà con lo lắng về sinh kế là phải. Xây dựng nhà máy xử lý rác thải tập trung theo công nghệ hiện đại là đúng hướng, nhưng quy hoạch đặt ở đâu lại là chuyện lớn, cần xem xét kỹ để quyết định sao cho hợp cả chuyên môn và đạo đức.

Tôi quyết định phải viết thư cho Phó Thủ tướng Chính phủ Trịnh Đình Dũng - người phụ trách ngành - và Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc Nguyễn Văn Trì để góp ý, hy vọng sẽ thay đổi được. Tôi ngồi bên bàn phím máy tính, giai điệu của bài hát "Nụ cười sơn cước", ký ức những ngày đi sơ tán bom Mỹ, những câu chuyện với người thiểu số trong các chuyến công tác, món nợ ân tình với đồng bào các dân tộc lại tràn về.

Hồi bé, bố đi bộ đội, mẹ theo ông nội mang tôi tản cư xuống Hải Phòng để chạy giặc. Tôi vẫn hỏi mẹ thế bố ở đâu? "Bố phải đi làm trên vùng núi chỗ bà con dân tộc thiểu số", mẹ trả lời.

Ở vùng địch tạm chiếm tôi ở, ca nhạc chỉ toàn những ca khúc tiền chiến. Trong số các giai điệu ngọt ngào ấy, không hiểu vì sao tôi thích nhất bài "Nụ cười sơn cước" của nhạc sĩ Tô Hải. Chắc cũng chỉ vì mơ hồ mà cảm nhận được một tình yêu trong vắt, không vụ thực, cũng hồn nhiên như thiên nhiên vùng sơn cước. Lớn lên, tôi vẫn mê đắm ca khúc lãng mạn này. Mỗi khi ngồi vui cùng bạn bè, tôi thường hát bài đó. Lũ bạn bảo: "Mày làm sao thế? khi nào hát bài này mày cứ như bị nhập đồng, chắc đã quá nặng tình với cô dân tộc sơn cước nào rồi".

Suốt gần mười năm sơ tán bom Mỹ, tôi đã học đại học, dạy đại học trên vùng đồng bào các dân tộc thiểu số phía Bắc. Chúng tôi được bà con đùm bọc, chăm lo, che chở từng tí một, nhất là những khi ốm đau. Tôi hay...

3,990 Read
306 Share
(362)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang