Kỹ nghệ âm nhạc

Ngày đăng: 09/06/2018
2,268 Read
173 Share

Người Hàn Quốc, từ góc nhìn ngôn ngữ học, được kính phục khi họ phát minh ra bảng chữ cái vừa đặc sắc vừa tiện dụng và hiệu quả. Trong khi ấy ở nhạc pop, họ lại phát triển theo hướng chỉ còn giữ lại tiện dụng và hiệu quả, còn đặc sắc thì bỏ mất.

Tiện lợi, chắc thắng. Con đường âm nhạc đại chúng, rập khuôn Mỹ, thực chất là con đường dễ đi, bảo đảm thành công - tuy không có thành tựu, và chỉ tốn duy nhất một thứ là tiền. Một “kỹ nghệ âm nhạc” xây dựng trên hai tiêu chí ấy có phải là điều Việt Nam mong muốn?

Xét thuần túy thống kê, một nền âm nhạc non trẻ như của chúng ta mà có cả ngàn nghệ sĩ, cả triệu bài hát, nhưng không còn một hãng đĩa đáng kể nào, thì hơi kỳ quái và bất ổn. Cho dù nhạc pop dùng để giải trí là chính, nó cũng không dễ dãi đến mức chỉ cần biết vài công thức là có thể làm hàng loạt.

Kẻ khẩu hiệu còn phải có phong cách, huống hồ viết nhạc và hát. Từ khi nào, chúng ta đã quên đầu tư chất xám, và tự biến mình thành những chú robot soạn nhạc?

Việt Nam đã phát triển thứ “kỹ nghệ âm nhạc” kiểu này từ những nền tảng có phần manh mún nhưng lại không giống bất kỳ nước nào. Thứ nhất, âm nhạc truyền thống của chúng ta chắc chắn không trùng lặp với ai. Kế nữa, tân nhạc của chúng ta đi từ nhạc đại chúng Pháp, cũng không nước nào giống như vậy. Miền Nam được nuôi dưỡng cùng một nguồn sữa với Âu Mỹ: nhạc trẻ những năm 60 và 70. Rồi khi đất nước thống nhất, các ảnh hưởng Đông Âu và Liên Xô để lại trong tác khúc, cách diễn tấu, phong cách hát của âm nhạc Việt một hương vị đặc biệt. Nếu từ cái sự độc đáo riêng tư - như một thứ Trời cho - mà không biết phát huy, để nó nhạt nhòa đi thì rất uổng.

Khi tiếp xúc với người Nhật, tinh thần quốc gia cháy rừng rực của họ có khi làm tôi phát ngốt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chúng ta có thể yêu hoặc ghét chất Nhật, chứ không thể coi...

2,268 Read
173 Share
(225)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang