Kết hôn tuổi 30

Ngày đăng: 06/05/2020
3,570 Read
209 Share

Mùa hè năm năm trước, tôi tham gia một khóa thiền. Nó làm tôi mở mắt.

Người lớn nhất trong ba người cùng phòng với tôi 45 tuổi. Da trắng, hàng mi rợp bóng, tóc dài và bước đi nhẹ như bông, chị chăm chỉ thực hành đúng lịch, miệt mài từ 4 giờ sáng tới hơn 9 giờ tối. Mãi đến hết khóa thiền 10 ngày, khi thiền sinh được giao tiếp, chị mới kể cho tôi nghe chuyện của mình.

Chị đã trải qua ba cuộc hôn nhân, cả ba người đàn ông đều bằng mọi cách lấy được chị. Người phụ nữ Đà Nẵng có giọng nói ấm áp, nét mặt rất đôn hậu còn giỏi kinh doanh. Ba mẹ mất sớm, chị vào TP HCM lập nghiệp, sớm có nhà và phòng trọ cho thuê. Người chồng đầu, nỗ lực từ thời trung học để được về cùng nhà với chị, đã ngoại tình sau khi họ sinh con gái. Người thứ hai dần trở nên bê tha nhậu nhẹt, bạo hành tinh thần với vợ. Người thứ ba, một giám đốc doanh nghiệp khá giả, theo đuổi chị đến mấy năm, có cả hai tật trên, chưa kể khi nóng lên còn đánh đập.

Dọn ra khỏi căn nhà bên sông do chính chị mua đất, thiết kế, giám sát xây lên, chị thề "kiếp sau không bao giờ kết hôn". Đã tưởng an yên với cô con gái cũng xinh đẹp, thông minh như mẹ, chị bảo "đứng hình" khi một ngày con gái thổ lộ muốn đem người yêu - là một cô gái - về sống chung trong nhà. Chị đã tự tử nhưng bất thành.

Chẳng riêng phụ nữ xinh đẹp kia, tôi thử hỏi thăm những người khác khi chúng tôi đủ thân và nhận ra, ai cũng đầy phiền não, kể cả tôi. Ai cũng đầy bất như ý với chồng, con, người yêu, cha mẹ, bạn bè, đồng nghiệp, và cả chính mình. Một trong những điều kẻ thế tục như tôi được mở mắt là: Khổ là bệnh chung. Nó hiện diện khắp nơi như sự thật phổ quát. Sự bình an của ta nhiều khi bị bào mòn bởi những điều vụn vặt, những bất mãn không tên. Khi muốn những gì không có, thấy ai đó hành xử theo lối khó ưa, gặp những gì không thích, ta bực bội. Và như một luật tự nhiên, chúng ta không giữ cho riêng mình mà thường trút sang người khác bằng ít nhiều bạo lực trong lời nói, cử chỉ hay hành động. Nguồn gốc của sự bất tịnh thực ra nằm trong chính mỗi người.

Chúng tôi hẹn gặp sau hai tháng trở về từ khóa thiền. Chị liên tục khoe chiếc răng khểnh và tin vui. Chị chấp nhận con mình, giao cho hai đứa quản lý khu trọ cho thuê. Chị vừa được đỡ đần công việc, vừa được hai đứa quan tâm chăm sóc, hạnh phúc khi thấy con mình hạnh phúc. Người ta làm khổ nhau vì họ tưởng đấy là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc, dù có một vài đặc tính chung, không mặc những hình thù giống nhau cho tất cả mọi người. Nó không phải một loại đồng phục.

Quyết định 588 của Chính phủ khiến tôi nghĩ tới mẹ con chị. Muốn hay không, khi lựa chọn kết hôn và sinh con có sự điều chỉnh của chính sách, quyết định này cũng "khái quát hóa" cuộc đời nhiều con người.

Chị sẽ khó mà có cháu, và con gái chị cùng người yêu cô, đều là đối tượng cần "khuyến khích kết hôn trước 30 tuổi, sớm...

3,570 Read
209 Share
(396)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang