Hạnh phúc lang thang

Ngày đăng: 27/06/2020
3,607 Read
300 Share

Do nhân duyên đặc biệt, tôi trở thành con nuôi của ông bà Bert - Jet, cặp vợ chồng người Bỉ, giáo viên đã nghỉ hưu.

Tuy không cùng màu da, sắc tộc, tôn giáo, nhưng tình yêu thương của ông bà dành cho tôi chẳng khác con đẻ. Suốt hơn 10 năm qua, năm nào ông bà cũng vượt qua chặng đường mấy chục ngàn cây số, mất 20 đến 24 tiếng đồng hồ bay để đến Việt Nam thăm tôi. Lần thăm ngắn nhất cũng một tháng, có lần hai tháng. Yêu thương tôi, ông bà Bert yêu thương luôn cả Việt Nam. Ông bà luôn tự hào nói với bạn bè rằng: "Việt Nam là quê hương thứ hai của chúng tôi".

Hơn 10 năm làm con nuôi ông bà Bert, một trong những phẩm chất tôi học được từ họ là khả năng quản lý tài chính. Hàng tháng, các khoản chi tiêu được ông bà hoạch định một cách chi tiết, rõ ràng: bao nhiêu tiền cho xăng xe, điện thoại, internet; bao nhiêu cho ăn uống, sinh hoạt, quần áo; bao nhiêu để gửi tiết kiệm, du lịch. Ông bà Bert có 10 người bạn thân. Hàng tháng, mỗi người dành riêng 200 Euro để đi du lịch. Cứ 3 đến 6 tháng, họ lại du lịch nước ngoài một chuyến. Tính đến nay, ông bà đã đi hơn 60 nước trên thế giới.

Với họ, đi du lịch không chỉ đơn giản là thưởng ngoạn, khám phá những vùng đất mới mà còn để học hỏi, trải nghiệm, nhờ thế có thêm hiểu biết, thương yêu, cuộc sống vì vậy mà thêm hạnh phúc.

Một trong những phẩm chất nổi bật của ông bà Bert là khả năng an trú trong hiện tại, là phẩm hạnh lắng nghe. Còn nhớ, năm ngoái, khi ông bà ở Hà Nội, họ đi cùng tôi đến một khóa tu tại chùa Pháp Vân. Tôi đã chia sẻ với mọi người từ 8 giờ sáng đến tận 6 giờ chiều. Ông bà Bert tham gia trọn vẹn. Chứng kiến cảnh ông bà ngồi chăm chú lắng nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Việt cả ngày, nhiều người Việt rất đỗi ngạc nhiên: "Chú Sướng ơi, bố mẹ nuôi của chú biết tiếng Việt à?". Tôi bảo: "Không. Ông bà chỉ thông thạo ba thứ tiếng: Anh, Pháp, Hà Lan". Tất cả mọi người ồ lên đầy thán phục: "Trời! Vậy sao ông bà có thể ngồi nghe chú nói một cách say sưa suốt cả ngày như thế". Họ theo đạo Cơ đốc giáo, tuy không biết thiền là gì, cũng không thực hành chánh niệm nhưng thân và tâm ông bà luôn nhất như, có mặt trọn vẹn trong giây phút hiện tại.

Hàng ngày, dù là uống cà phê, dạo bộ, lau nhà hay rửa bát..., ông bà Bert đều thực hiện một cách chậm rãi, khoan thai, an lạc. Chẳng bao giờ thấy ở họ một bước chân hớt hải, một cử chỉ hấp tập, vội vàng. Họ tận hưởng cuộc sống một cách chậm rãi, sâu sắc trong từng giây phút.

Tôi còn học được ở họ cách tư duy, cách nhìn đời rất bao dung. Ông bà Bert có hai con trai. Cậu lớn tên Peter, bằng tuổi tôi (sinh năm 1973), làm giám đốc ngân hàng. Cậu thứ...

3,607 Read
300 Share
(400)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang