Hà Nội của tôi

Ngày đăng: 10/10/2020
2,823 Read
156 Share

Tôi trở về Hà Nội sau gần nửa năm ở nước ngoài, sau 9 tháng không hát, sau một mùa Covid đi qua.

Thủ đô rộng lớn với cảm giác của cánh đồng vừa gặt xong. Mưa thu ngai ngái, lòng người bâng khuâng.Cái giăng mắc của làn mưa thu thấm đẫm màu xanh của lá, màu cũ xì thân cây, màu mốc meo phố cũ, màu đen buồn mắt ai, làm nhoà đi cái sắc màu có phần quá rực rỡ của phố thu nhộn nhịp, xe cộ muôn chiều như mắc cửi.

Thu Hà Nội 2020 có gì khác?

Trái với dự đoán của nhiều người trong việc giảm chi tiêu thời Covid, hiệu bánh trung thu truyền thống trên đường Thuỵ Khuê vẫn đông hơn trảy hội. Một tổ công an giao thông vẫn phải hoạt động nhiều giờ tại địa bàn này. Tôi chưa bao giờ kém cạnh, luôn có cho mình hai hộp dẻo nướng thập cẩm, mỗi hộp bốn chiếc, cho mình và ông bố vốn chỉ ăn bánh "đúng kiểu". Kết quả là bố rất vui, còn con lên hai cân nhá. Lũ trẻ thì không ăn, vì thấy nó ngọt quá, vả lại làm đèn và rước đèn là vui lắm rồi, không cần bánh. Chúng không có một tuổi thơ kiểu truyền thống như ông ngoại và mẹ để mà nhớ về. Chúng tiếp tục truyền thống này theo cách "ngày nay", rộn ràng không kém.

Con đường Điện Biên Phủ cuốn tròn tuổi thơ tôi giờ khác xa nhiều lắm. Mở mắt ra là hiện tại, nhắm mắt lại thấy ký ức. Lòng đường nhựa rộng, phồng lên như dòng sông tràn nước, với hai vỉa hè lớn có hai hàng sấu già rợp bóng, nơi mùa thu nhẹ mát, mùa hạ kéo giao hưởng ve sầu qua đêm... giờ nhường chỗ cho các cửa hàng, cửa hiệu, các nhà xây nhiều kiến trúc rất thách thức, nổi bật, chen chúc, đẩy lùi các villa Pháp cổ chỉ còn thoáng thấy sau các bảng hiệu nhấp nhoáng màu.

Nhiều đứa bạn hồi bé bảo không đi qua lại con đường tuổi thơ này nữa, vì thấy đau lòng quá. Tôi thì vẫn trở về, vẫn thấy gốc cây sấu to trước cửa số nhà 11, nơi tôi được sinh ra...

2,823 Read
156 Share
(282)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang