Dư luận

Ngày đăng: 11/05/2019
2,730 Read
170 Share

Ngày tôi còn học cấp I, bố mẹ rất hay cãi nhau. Khi thì to tiếng, khi thì bát đũa ấm chén bay liệng khắp nhà. Không bao giờ tôi biết được khi nào trận chiến bắt đầu và khi nào nó kết thúc. Nép vào một góc nhà, tôi thường quan sát và chờ đợi "bão tan" để rồi sau đó lầm lũi thực hiện nhiệm vụ dọn dẹp.

Những trận chiến lớn hơn thường kết thúc bằng việc bố ra bưu điện gửi điện tín về quê cho bà ngoại, nội dung đại loại: "Mẹ lên đón con gái về dạy lại".

Vài ngày sau bà có mặt ở Hà Nội, lỉnh kỉnh nào trứng, nào gà, nào rươi... bà lắng nghe cơn giận dữ của bố, rủ rỉ với mẹ thâu đêm. Những cuộc rủ rỉ đó thường đầy nước mắt. Ám ảnh của tôi bấy giờ là tủi hổ của bà, khi được báo lên trung tâm thị trấn nhận điện tín của con rể, khi cả xã loan truyền tin, rằng con gái hư nên giờ bà phải lên Hà Nội dạy dỗ.

Qua câu chuyện giữa bà và mẹ, tôi luôn hình dung cảnh bà lầm lũi trên con đường làng, vành chiếc nón cũ dường như được kéo thấp hơn. Bà đi trong im lặng, lủi thủi chẳng dám nhìn, hỏi chuyện hay chia sẻ với ai. Tôi bấy giờ cũng chỉ tự quanh quẩn với những suy nghĩ của một đứa trẻ sắp lên 10, và cũng bởi "thấm nhuần" tư tưởng của bà. Chuyện xấu, hay ho gì mà nói ra.

Những năm đầu cấp II, tôi có cô bạn thân tên Hà Linh. Mẹ Linh làm cùng mẹ tôi, hai nhà hay giao lưu, đến nhà nhau ăn uống hoặc cùng đi xem kịch, trẻ con vì thế cũng quấn quýt. Mấy năm sau, bố mẹ Linh bỏ nhau, hai nhà không giao lưu nữa. Thi thoảng Linh kể với tôi nỗi buồn bị bỏ rơi, khi bố ở xa, mẹ mải chăm em và gia đình mới... Khi đó, lại tới lượt mẹ nhắc tôi hạn chế chơi với Linh vì gần đây bạn hay nổi loạn, có...

2,730 Read
170 Share
(302)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang