Điểm 0 môn Sử

Ngày đăng: 12/07/2018
2,132 Read
162 Share

Vật đầu tiên tôi được “tham quan” khi đến di tích Nhà tù Pleiku là một cánh tay giả đã gẫy. Cánh tay bằng xi măng, từng thuộc về một bức tượng nào đó, giờ nằm trong cái chậu cùng hai quả bí ngô cũng bằng xi măng.

Chúng lăn lóc dưới đất ngay gần lối vào của “một trong tám điểm phải check-in khi đến Gia Lai”, theo quảng bá trên các trang du lịch. Bài giới thiệu về nhà tù được đăng trang trọng trên website chính thức của tỉnh Gia Lai. Đại ý rằng, Nhà tù Pleiku có một ý nghĩa sâu sắc, là “minh chứng trực quan sinh động nhằm giáo dục thế hệ trẻ về tinh thần yêu nước kiên trung, dũng cảm, bất khuất của đồng bào Tây Nguyên nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung”.

Cũng bởi lời giới thiệu ấy cộng thêm sở thích tham quan những gì thuộc về lịch sử, tôi quyết tâm đi tìm Nhà tù Pleiku trong chuyến công tác Tây Nguyên cuối tháng 6 vừa rồi. Tôi hỏi khắp mấy dãy phố, chẳng ai biết nhà tù ở đâu, trong khi trời mưa to, còn cái xe tôi thuê thì cứ một lúc lại chết máy.

Cuối cùng tôi cũng tìm được nhà tù. Cổng chính đóng im ỉm mặc dù đã 9 giờ sáng. Không có lấy một biển báo cho biết lúc nào thì di tích mở cửa đón khách. Dãy phòng nhốt tù nhân - chiến sĩ ngày xưa, cũng như dãy phòng trưng bày mới xây dựng gần đây, đều khóa im lìm.

Một cô mặc quần áo bảo hộ lao động đang ngồi lướt mạng, có lẽ là công nhân được thuê cắt cỏ tỉa cây, động lòng thương liền bảo tôi: “Này, có cái phòng ngoài cùng cô vừa mở cửa đấy, vào mà xem”. Đó là gian phòng duy nhất của dãy nhà giam nơi tôi có thể “tham quan”.

Ấn tượng của tôi về di tích Nhà tù Pleiku sau đó chỉ là sự hoang tàn. Những dãy nhà vắng lặng, không có ai đón chờ du khách. Rất nhiều tượng đã thủng mặt, long chân, rơi các bộ phận. Và lớp bụi dày như thể chính nó cũng đã thành di tích. Chúng hoàn toàn không thể minh họa được sự tra tấn dã man của đế quốc đối với chiến sĩ yêu nước. Chúng có lẽ chỉ là minh chứng cho dấu vết thời gian cộng với sự thiếu thốn về kinh phí và lòng nhiệt tình.

Lịch sử, nếu chỉ nằm trong mấy trang sách, thì không khác nào quyển Niên giám thống kê hoặc Những trang vàng mà nhiều năm trước ngành Bưu điện vẫn in hàng tấn. Đó là dãy dài những cái tên, những con số mà lũ học trò quằn quại mãi không tài nào nhớ hết. Nếu bảo trẻ con phải học thuộc hết các gạch đầu dòng để mà yêu sử, thì không khác gì bắt người dùng điện thoại...

2,132 Read
162 Share
(210)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang