Cứu thế giới

Ngày đăng: 09/05/2019
2,916 Read
194 Share

Cuối đường nơi nhà tôi ở trước đây, tại quận 7, TP HCM có một công viên nhỏ. Nó bị nhiều tài xế dùng như là nhà vệ sinh.

Những tài xế taxi, xe ôm, người đi đường là nam giới dừng lại đây, tiểu tiện rất bừa bãi. Không hiểu họ đã đi tiểu bao nhiêu lần mà có thể làm nó bốc mùi đến vậy. Một người đến tiểu, người kia thấy thế cũng làm theo, ngày càng nhiều người làm theo nữa. Và điều này rất có hại cho mọi người vô tội khác. Mỗi lần tôi đi qua đây đều cảm thấy buồn nôn.

Với tần suất lớn, tiểu tiện công cộng làm xói mòn các tòa nhà và cột đèn. Nó là mối nguy hại lớn cho sức khoẻ. Vi khuẩn có thể nhân lên và phát triển mạnh mẽ từ đó. Tệ hơn, trẻ em chơi đùa có thể chạm đất bằng tay hoặc đi chân trần, lây nhiễm cho chúng. Hàm lượng urê trong nước tiểu thu hút ruồi và gián. Những con côn trùng này lại là vật chủ mang vi khuẩn, bao gồm cả những vi khuẩn tìm thấy trong nước tiểu, dễ dàng xâm nhập vào thức ăn và nước uống. Thử nghĩ xem, những con đường nhiều cây xanh rất đẹp, kể cả những con đường của khu đô thị Phú Mỹ Hưng - được thiết kế bởi các kiến trúc sư và kỹ sư chuyên nghiệp, có thể bị sụp đổ bởi nước tiểu.

Tôi không muốn điều này xảy ra nữa. Tôi vẫn hy vọng có thể giải quyết vấn đề mặc dù trong thâm tâm, tôi hiểu rằng Việt Nam có quá nhiều vấn đề về môi trường sống cần giải quyết khác.

Một ngày, chủ nhà tôi thuê tại khu phố đường Hoàng Quốc Việt, quận 7 bán nhà, tôi phải chuyển đi trong tiếc nuối. Tôi bốc hết đồ đạc lên chiếc xe tải, gồm hai con mèo, nhiều cây xanh, một đàn cá... Chiếc xe đưa chúng tôi đến một con hẻm nhỏ trên đường Lê Văn Lương, huyện Nhà Bè.

Sáng ngày đầu tiên thức dậy đi bộ ra đường, thứ đầu tiên tôi gặp là rác, thậm chí cuối đường có một khu đất chỉ để chất rác thành đống. Sát nhà tôi là một cái kho của công ty nào đó. Họ xả rác quá nhiều.

Tôi tự nguyện dọn rác giúp nhà bên kho bên cạnh, một lần, hai lần. Đến lần thứ 3, tôi quyết định đợi một số người từ công ty đó đến làm việc, hỏi vị quản lý rằng ông có thể nói với nhân viên hãy dọn dẹp rác sau khi xong việc được không. Ông đồng ý.

Vậy mà khi ông đã rời đi, rất nhiều rác vẫn ở trên đường. Ông đã quên. Tôi nhắc họ thêm một lần khác, với hy vọng họ để tâm hơn.

Tôi cố gắng từ từ tiếp xúc với các hàng xóm, mong muốn kết bạn rồi cùng nhau giải quyết vấn đề rác và an ninh trong hẻm. Tôi cũng tặng sách tôi viết cho nhiều người gần nhà.

Ngày nọ, một cô gái đến gõ cửa nhà tôi, yêu cầu tôi ra nói chuyện. Tôi thấy cô rất bực mình:

"Tôi sống ở căn nhà kia", cô chỉ tay về phía căn nhà đối diện khu bãi rác cuối hẻm, "mớ rác này của tôi thì chiều tôi dọn, còn ông, tại sao bỏ bịch rác của ông sang...

2,916 Read
194 Share
(291)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang