Cho tiền ăn xin

Ngày đăng: 26/08/2019
3,219 Read
188 Share

Một người ăn xin viết thư cho tòa soạn VnExpress. Anh ta muốn hạ ảnh của mình trong một bài viết.

Đó là bài viết về thực trạng chăn dắt ăn xin tại Việt Nam. Bên cạnh lời của nhiều nhân chứng, trong đó có cả trẻ bị đánh đập bắt đi ăn xin, phóng viên của VnExpress dành thời gian theo dõi một nhóm ăn xin tại Ngã tư Sở trong 2 ngày.

Nhân vật chính trong hoạt cảnh đó là một thanh niên "đóng vai" khuyết tật vận động nặng ngồi bên hè phố và ngửa mũ ra xin tiền người qua đường. Nhưng trong các giờ nghỉ giải lao, anh ta vận động nhanh nhẹn: mua bia uống, đi lại hút thuốc, cười đùa. 

Vào buổi chiều ngày thứ hai, cả nhóm người đang ăn xin tại Ngã tư Sở nhận lệnh di tản qua điện thoại di động. Hai thanh niên đeo khẩu trang chặn phóng viên lại trên đường theo dấu. Họ bị đe dọa vì đã xen vào cái gọi là "việc làm ăn" của người khác.

Sau khi bài viết lên được vài ngày, tòa soạn nhận được một yêu cầu: gỡ ảnh nam thanh niên trong bài viết. "Làm thế khác nào bôi nhọ người khác" - người tự nhận là nhân vật trong bài tuyên bố.

Có một vấn đề với thực trạng chăn dắt ăn xin (hoặc bảo kê ăn xin) tại Việt Nam, là khung pháp lý cho vấn đề này rất thiếu. Thực trạng đã được nêu trong các văn bản của ngành Lao động-Thương bin -Xã hội và cán bộ ngành này đang gặp vô vàn thách thức trong thu gom đối tượng lang thang xin ăn. Nhưng ngay cả việc định danh thế nào là "chăn dắt ăn xin" vẫn khó khăn, chứ chưa bàn đến xử lý hình sự.

Tôi thận trọng tham khảo phòng pháp chế của VnExpress trước khi trả lời mail. Đó là lần hiếm hoi trong thời gian làm biên tập viên ở tờ báo này, tôi phải tham khảo pháp chế khi trả lời ý kiến của độc giả; không phải là doanh nghiệp, tổ chức hay các học giả, mà là với một người ăn xin - giả định khiếu nại do chính anh ta viết. Xét đến tận cùng, ngay cả khi anh ta đang "diễn" trước công chúng để xin tiền, đó vẫn là một đối tượng dễ chịu tổn thương.

Tôi đã trả lời qua email công việc, trích dẫn Luật báo chí và Bộ Luật dân sự để khẳng định rằng việc phản ánh thực trạng như trên thuộc về chức năng, nhiệm vụ và quyền hạn của tờ báo. Chúng tôi sẽ không làm theo yêu cầu.

Cuộc trao đổi bằng email với người ăn xin (hoặc tổ chức của anh ta) tạm kết ở đó. Tôi sẽ cập nhật thêm với độc giả khi có diễn biến mới. Nhưng biểu hiện chuyên nghiệp cực đoan này, gửi khiếu nại qua Internet, tạo thành một suy nghĩ không dứt trong tôi: sự xuất hiện của những mô hình tổ chức ăn xin chuyên nghiệp, ảnh hưởng tới bản chất của việc xin và cho như thế nào?

Ngay dưới các bài viết của chúng tôi về thực trạng chăn dắt ăn xin, mặc dù đa số độc giả tuyên bố rằng đã hoặc sẽ không cho tiền ăn xin nữa, vẫn có một số người khẳng định vẫn sẽ cho.

Lý do là họ cảm thấy không thanh thản, nhỡ người đó đói thật; và quan trọng hơn, họ cho để nuôi dưỡng lòng tốt của chính mình. Người cho cũng được hưởng lợi từ việc làm phúc.

Có hai cách phân định đạo đức phổ biến: đạo đức hành động (act morality)...

3,219 Read
188 Share
(291)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang