​Cánh chim cuối đàn

Ngày đăng: 25/12/2018
3,287 Read
252 Share

Đã hơn 10 năm, tôi vẫn bị ám ảnh về tương lai của một gia đình. Đó là cặp vợ chồng người Mông ở Văn Chấn, Yên Bái.

Năm 2006, lãnh đạo xã dẫn chúng tôi đến một cái lán nhỏ nằm chênh vênh ở góc của mảnh ruộng cuối xã. Lán chỉ khoảng 15 mét vuông, bên trong rất tối. Nghe tiếng trẻ con khóc, tôi chui vào lán với ông chủ tịch xã. Trong ánh sáng lờ mờ, một phụ nữ bế đứa con 6 tháng tuổi, một đứa trẻ 3 tuổi nằm trên giường. Ông cán bộ xã giới thiệu, đây một hộ gồm hai vợ chồng và hai đứa con. Đứa trẻ 3 tuổi suy dinh dưỡng nặng, không đi lại và cũng không nói được, đang nằm ở trên giường khóc ỉ i.

Người vợ chỉ nói được tiếng Mông, tôi hỏi chồng đi đâu, ông chủ tịch xã phiên dịch câu trả lời của chị: "Chồng đi lên huyện Văn Chấn xem có ai thuê gì thì làm". Mẹ con chị đang đợi anh mang về vài cân gạo.

Tôi nhìn quanh nhà, đồ đạc không có gì ngoài một cái chum nhỏ còn khoảng 2 nắm gạo. Một giường ọp ẹp, một cái màn mà bụi bẩn bám đen và không thể nhìn xuyên qua, một cái xoong dính vài hạt cơm. Lúc đó khoảng 10 giờ sáng mà chưa thấy chị chuẩn bị cơm cháo gì. Anh cán bộ xã cho biết, hai vợ chồng không có người thân ở trong xã, cũng không có đất đai và cả hai đều thiểu năng trí tuệ. Cái lán đó của một người hàng xóm cho ở nhờ.

Dự án Chia sẻ của Thụy Điển mà tôi tham gia năm đó, có một hợp phần rất quan trọng, là việc giúp đỡ người nghèo mua gia súc. Hộ nghèo chỉ đóng góp 5% giá trị của con gia súc để được nhận một con trâu hoặc bò dùng làm phương tiện sản xuất và sinh sản. Tôi hỏi chủ tịch xã với vẻ đầy hy vọng, rằng hộ này có được con bò không. "Không", ông đáp. Tôi hỏi tại sao dự án từ chối họ. "Nó không có 500 nghìn đồng", ông nói. Một con bò giá 10 triệu đồng, họ phải bỏ ra góp 500 ngàn đồng. Số tiền đó rất nhỏ với các gia đình khác nhưng với hộ này lại là rất lớn. Vẻ mặt không biểu cảm, vị chủ tịch giải thích thêm rằng họ không đủ khả năng chăm sóc con thì việc không chăm được bò là hiển nhiên.

Tôi ra về, nhiều năm sau vẫn nhớ vẻ mặt của vị chủ tịch xã, vẻ sợ hãi không dám bước vào căn lều của mấy người nước ngoài và anh cán bộ trung ương - họ sợ ám ảnh bởi những gì sẽ nhìn thấy. Chính tôi cũng không thể quên căn lều kia. Thỉnh thoảng tôi vẫn tự hỏi: một người không đủ trí tuệ đi tìm ai đó thuê mình làm việc chân tay thì có mang được mấy cân gạo về nhà không? Thế hệ thứ hai sẽ đi về đâu khi em...

3,287 Read
252 Share
(328)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang