Can đảm của công chúng

Ngày đăng: 06/10/2018
2,103 Read
123 Share

Bảy năm trước, khi chân ướt chân ráo vào Sài Gòn, tôi đã trở thành nạn nhân của lòng tốt. Chiếc túi của người phụ nữ phía trước vừa bị rạch, kẻ trộm chưa kịp cuỗm ví thì chị em tôi trông thấy. “Cẩn thận bị móc túi”, chúng tôi nhắc. Vụ trộm được ngăn chặn. Nhưng hai thanh niên rạch túi trước khi chạy còn chỉ tay dằn mặt chúng tôi.

Người bán thịt lợn gần đó mắng ngay: "Rảnh quá, lo chuyện bao đồng. Nó đánh cho lại bảo tại số. Chạy nhanh đi kẻo bọn nó kéo tới nguyên đám trả thù". Chưa dứt lời thì năm thanh niên cầm gậy dài, tuýp sắt xô tới. Chị em tôi may mắn lắm mới chạy thoát, nhưng cậu em vẫn phải bó bột vài tháng vì rạn xương sau cú đánh của một tên trong số đó. Khi tôi báo công an, họ còn khuyên “đừng dây vào tụi côn đồ”.

Sự cố ấy khiến chúng tôi phải chuyển chỗ ở vì sợ trả thù. Trước khi đi, bà chủ nhà dặn thêm: "Ở xứ này, đừng quan tâm chuyện người khác, nếu thấy cũng phải lờ đi”.

Không biết bao nhiêu lần, tôi chứng kiến văn hóa “đừng dây” và “lờ đi” ấy. Mới đây, vừa trờ xe tới khu phố đông đúc trên đường Nguyễn Thị Thập, Quận 7, tôi thấy người đàn ông chừng 40 tuổi khó nhọc đứng dậy sau khi bị vài thanh niên "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay". Vài người chứng kiến kể rằng họ va chạm xe rồi xảy ra xích mích. Bốn đánh một nên anh kia chịu đòn khá nặng.

"Các người là những kẻ hèn nhát, chỉ biết đứng nhìn", người bị đánh chỉ thẳng vào đám đông đang đứng xem, bất lực quát to, "Nếu hôm nay kẻ bị đánh là con cháu mình, các người có đứng im vô tâm thế không?"

Đám đông dần tản ra, người cắm chìa khóa để nổ máy xe, kẻ lắc đầu. Tất cả né tránh câu hỏi ấy.

Tôi ra về, nhiều ngày sau vẫn bị ám ảnh bởi câu chuyện. Ở Sài Gòn, những việc tương tự diễn ra thường xuyên đến nỗi, nếu có ai làm khác đi mới trở thành hiện tượng.

Hầu hết mọi người đều bất bình trước cái xấu, nhưng không nhiều người dám đứng ra lên tiếng, bảo vệ người gặp nạn. Ta không thể đổ trách nhiệm lên đầu họ bởi nghĩa vụ bảo vệ người dân thuộc về cơ quan chức năng. Tuy nhiên, thực tế và cả trong phim, cảnh sát luôn có mặt sau cùng, khi sự việc đã diễn ra.

"Nếu thấy cũng phải lờ đi”, thông điệp buồn ấy tôi nghe quá nhiều trong suốt bảy năm sống ở đô thị này. Tôi hiểu người bị hại sẽ mong đợi, cảm kích lắm nếu có ai...

2,103 Read
123 Share
(190)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang