Bác sĩ cứu người

Ngày đăng: 22/12/2018
2,537 Read
158 Share

Trên mặt báo hay ngay trong câu cửa miệng của các bác sĩ, bệnh nhân và người nhà, họ đều dùng từ "cứu" một cách rất thoải mái. Tôi cứu bệnh nhân ấy, anh ấy cứu tôi, bác ấy đã cứu mẹ tôi, tôi đã thoát khỏi nguy kịch nhờ được bác ấy cứu chữa... Nghe rất nhân văn, bác sĩ cứu người - không ai nghi ngờ gì. Ngành y là phải cứu người, phải nhân văn, phải làm việc phúc đức.

Tuy nhiên, tôi xin đặt ngược lại vấn đề. Khi nghĩ rằng mình là người "cứu nhân độ thế" tức vô hình trung, ta đã đặt mình ở vị trí cao hơn người khác. Mình ở thế cao hơn, cứu họ cơ mà. Nếu còn nhiều nhân viên y tế có tư duy này, thì tôi e khả năng chuyên môn sẽ dừng lại ở đấy, thậm chí sẽ ngày càng thui chột. Tâm lý ban ơn thường rất dễ dẫn đến tự mãn, hách dịch, cửa quyền.

Tâm lý của những bác sĩ hay dùng từ "cứu người" thường là bác sĩ ở tuyến trên, khi có đầy đủ phương tiện trong tay và bệnh nhân thường đã trải qua một loạt các sai lầm của đồng nghiệp trước đó. Vậy nên họ rất hay sử dụng tính chất bắc cầu, ông A không chữa được cho bệnh nhân mà tôi "cứu" được, đương nhiên là tôi giỏi hơn ông A rồi. Họ cũng đã không đặt địa vị mình vào hoàn cảnh và thời điểm của ông A khi tiếp nhận bệnh nhân.

Xin kể một câu chuyện cách đây đã lâu. Khi đồng nghiệp của tôi phát hiện trường hợp máu tụ dưới màng cứng trong não của một bệnh nhân rất lớn tuổi đã khám ở chỗ một vị giáo sư rất nổi tiếng nhưng bị bỏ sót. Bệnh nhân được phẫu thuật thành công. Kể từ đó đồng nghiệp kia kể mãi câu chuyện này với một mặc định "ngầm" là mình có chuyên môn giỏi hơn vị giáo sư nọ. Và cuộc sống vẫn cứ trôi đi. Với cái tâm lý "tự sướng" ấy, tài năng của đồng nghiệp tôi không bao giờ phát huy được cho đến tận lúc về hưu.

Nhiều lần tôi ngẫm nghĩ, có gì đó hơi lấn cấn ở đây. Khi một bác sĩ dùng từ "chữa bệnh" chắc chắn sẽ nhẹ nhàng và chính xác hơn "cứu người". Đặc biệt trong giai đoạn "vàng thau lẫn lộn"...

2,537 Read
158 Share
(229)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang