AI cũng phải khóc

Ngày đăng: 30/05/2019
2,995 Read
165 Share

Trên thế giới mươi năm trước, người ta đã hoàn thành cuộc cách mạng công nghiệp thứ ba với việc gắn mọi hàng hóa, khái niệm, quá trình với tính từ "điện tử", viết tắt bằng tiền tố “E” ở đầu từ như: thương mại điện tử (E-commerce), chính quyền điện tử (E-government), xã hội điện tử (E-society) hay công dân điện tử (E-citizen).

Ngày nay, con người bàn về cuộc cách mạng công nghiệp thứ tư với việc gắn tính từ "thông minh" vào trước nhiều thứ như: cuộc sống thông minh (smart life), thành phố thông minh (smart city), quản lý thông minh (smart administration) hay xã hội thông minh (smart society). "Thông minh" được hiểu là trí tuệ nhân tạo, giúp con người đưa ra lựa chọn tối ưu khi mọi thông tin chính xác được kết nối đầy đủ qua mạng Internet.

Nhưng vấn đề là Việt Nam đang ở đâu? Trên nền tảng của một thế hệ điện tử mà thực ra ta chưa làm được bao nhiêu trong suốt ba chục năm qua. Liệu chúng ta có đủ thông tin cần thiết để đưa đất nước chuyển ngay qua thế hệ "thông minh" hay vẫn tiếp tục loay hoay với cụm từ bóng bẩy này?

Một số ý kiến với hoài bão rất lớn rằng ta có thể đi tắt qua thế hệ "điện tử" để đón đầu thế hệ "thông minh" - vẫn được ký hiệu là "4.0". Chủ tịch Klaus Schwab tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới hồi tháng 1/2016 khi bàn về khái niệm này đã cho rằng công nghệ là động lực cho phát triển. Ý kiến này không sai, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.

Hãy hình dung chúng ta đang có những trí tuệ nhân tạo (AI) siêu việt về tư duy, nhưng lại chẳng có một chút thông tin nào đáng tin cậy để phục vụ cho "tư duy". Vậy thì trí tuệ nhân tạo cũng "dở khóc, dở mếu" mà đầu hàng vì chẳng "nghĩ" ra được điều gì cả. Động lực cho phát triển của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư phải là thông tin trước rồi mới đến công nghệ với trí tuệ nhân tạo.

Tôi nhớ lại câu chuyện vào năm 1995. Lúc đó, Chính phủ có chương trình chuẩn bị kỹ lưỡng cho phát triển công nghệ thông tin giai đoạn 1996 - 2000. Chương trình này được giao cho GS. TSKH. Phan Đình Diệu chủ trì, tôi cũng là thành viên Ban chỉ đạo. Các ngành đưa lên rất nhiều đề xuất, nhiều dự án đồ sộ toàn về công nghệ, trong đó có một đề tài lớn, mang tính thời thượng là xây dựng "xa lộ thông tin tốc độ cao", thu hút sự quan tâm của nhiều người.

Anh Diệu suy nghĩ rồi đưa ra ý kiến: "Đề tài rất hay, khá lãng mạn, nhưng chúng ta chẳng có một đề xuất nào về thông tin thì lấy cái gì để chạy trên xa lộ này đây?". Anh bổ sung một chương trình trọng điểm về "xây dựng cơ sở dữ liệu quốc gia", trong đó tôi được giao chuẩn bị xây dựng cơ sở dữ liệu địa lý và đất đai đóng vai hạ tầng thông tin, tức là để quy chiếu mọi loại dữ liệu khác vào nó nhằm xác định chính xác hai thuộc tính không gian và thời gian của các dữ liệu khác.

Chương trình này được phê duyệt, nhưng rồi dang dở. Một hôm, tôi gặp anh Diệu trên phố, với nét mặt hồ hởi: "Tôi vừa nhận quyết định về hưu...

2,995 Read
165 Share
(298)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang