Tự truyện Vũ Cẩm Nhung (kỳ hai): Bệnh trầm cảm

Ngày đăng: 16/10/2019
3,145 Read
184 Share
Cựu người mẫu Vũ Cẩm Nhung từng bệnh trầm cảm, nghiện rượu, mất ngủ sau thời gian lèo lái công việc kinh doanh, mẹ ruột mắc ung thư. 

Nghiện rượu. Mất ngủ. Căng thẳng quá độ. Trầm cảm giai đoạn đầu. Là những từ khóa miêu tả cuộc sống của tôi trong khoảng thời gian 38, 39 tuổi. Không biết mọi thứ đã đến chính xác như thế nào, chỉ biết bỗng một ngày tôi thấy mình bắt đầu bị hút vào một cái hố sâu tuyệt vọng. Sự kiệt quệ về trí lực sau quãng thời gian dài chèo chống công ty đi qua những khủng hoảng liên quan đến thay đổi chiến lược kinh doanh, thay đổi hàng loạt nhân sự chủ chốt, sự kiện paraben, khủng hoảng truyền thông và giọt nước tràn ly cuối cùng là căn bệnh ung thư của mẹ tôi cuối cùng đánh gục tôi. Với bản tính ương ngạnh, không thích phiền lụy hay cậy nhờ ai khi chưa thật sự cần (mà giới hạn để cần của tôi thì cũng không bình thường cho lắm), tôi nghĩ có thể loay hoay tự giải quyết khỏi những cơn trầm buồn kéo dài. Nhưng tôi đã nhầm. Tôi không phải là một cái máy cứ hỏng hóc rồi tự chữa lành.

ìa sách Bao giờ là đúng lúc - Cựu người mẫu Vũ Cẩm Nhung. Chị sinh năm 1976, từng là người mẫu thế hệ đầu trong nước. Chị đoạt danh hiệu siêu mẫu châu Á tại cuộc thi ở đảo Guam - Mỹ tháng 11/1994. Khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao, người đẹp bỏ nghề người mẫu, khởi nghiệp kinh doanh.

Bìa sách "Bao giờ là đúng lúc" - Cựu người mẫu Vũ Cẩm Nhung. Chị sinh năm 1976, từng là người mẫu thế hệ đầu trong nước. Chị đoạt danh hiệu siêu mẫu châu Á tại cuộc thi ở đảo Guam - Mỹ tháng 11/1994. Khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao, người đẹp bỏ nghề người mẫu, khởi nghiệp kinh doanh.

Tôi mất ngủ triền miên. Chứng sợ bay máy bay tăng dần. Những cơn sợ hãi tìm đến ngày một thường xuyên. Dù vậy, tôi vẫn duy trì nhịp sống rất nhanh: tập fitness hàng ngày vào 7h sáng, cardio hai lần một tuần, xen kẽ các buổi yoga stretch, tự lái xe ô tô đến công ty, và làm việc liên tục tới 7h tối mỗi ngày. Bên cạnh đó, tôi còn bay đi bay lại giữa Hà Nội - Sài Gòn, bay một mình trong các chuyến công tác tại châu Âu. Với khối lượng công việc khổng lồ, tôi đã đẩy cả một đoàn tàu chạy theo hết công suất.

Việc mất ngủ cũng khiến tôi trở thành người làm việc vào ban đêm trong thời gian này. Giữa tất cả những bộn bề ấy, tôi nhận tin dữ: Mẹ bị ung thư. Tôi im lặng trong ba giây trấn an bản thân, bởi tôi chưa tìm được "kế hoạch" cho thử thách này. Mẹ và anh trai tôi ngồi trong phòng bên sau một ngày dài PET Scan của mẹ tại bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi bước vào phòng tỏ vẻ nhăn nhó: "Họ chưa tìm ra nguyên nhân, họ đoán là u thôi". Tôi nói dối ngon lành, và may là với rất ít hiểu biết PET Scan, mẹ tôi khi đó cũng im lặng tin. Đưa mẹ lên ghế dưới của xe và đóng cánh cửa cuối cùng lại, tôi nói với anh tôi đứng bên ngoài thật nhanh: "Bà C bị ung thư rồi". Tôi bước lên ghế trước, điều mà không bao giờ xảy ra, vì tôi luôn ghét ghế trước. Tôi chọn nó vì tôi muốn được có sự riêng tư và tránh ánh mắt của mẹ. Lên xe chúng tôi tám liên hồi và sôi nổi về Obama, hôm nay ông ra sân bay, rời Việt Nam cùng vị đầu bếp Andrew Bourdain... người chúng tôi ngưỡng mộ và yêu thích các chương trình có ông dẫn dắt, sau này ông đã tự sát làm cho chúng tôi sốc và không khỏi phân vân.

Tôi nhắn tin ngay cho chồng tôi về bệnh tình của mẹ và nhờ anh tìm gấp bác sĩ đầu ngành. Đêm đó tôi tỉnh dậy lúc 2h sáng và dành cả đêm để tìm hiểu về ung thư phổi. Trong đúng một tuần, tôi đã cùng anh tôi và chồng đi gặp giáo sư N và bác sĩ V, những chuyên gia đầu ngành về ung thư phổi để tiến hành đầy đủ xét nghiệm cũng như những thủ tục để quyết định phương án giải phẫu. Tuy nhiên, chúng tôi phải chờ thêm một tuần nữa mới có thể mổ bởi lịch nghỉ dưỡng biển đã đặt trước rồi. Về cơ bản một tuần đó rất tốt cho việc chuẩn bị tinh thần trước ca đại phẫu của mẹ nhưng lại quá dài với kẻ tiềm ẩn trầm cảm là tôi.

Tôi chỉ còn có một chọn lựa đó là vùi đầu vào cuốn tự truyện đã mua từ rất lâu mà chưa đọc vì nó quá dày: Đời tôi - Bill Clinton. Tôi nghiến ngấu nó cho qua ngày, tới trang cuối thì cũng là lúc kỳ nghỉ kết thúc. Ngày mẹ mổ tôi còn bắt bà cười tươi để chụp ảnh làm kỷ niệm khi xe đẩy đẩy bà vào phòng. Đúng 4h chiều, bác sĩ phụ trách gọi tôi và anh tôi vào gặp. Ca mổ thành công và được mang đi xét nghiệm. Thật may, nhờ có nhiều anh em bên ngành hàng dược phẩm trợ giúp tận tâm, chúng tôi có kết quả xét nghiệm của mẹ sau bốn ngày.

Ngay khi nhận sáu, bảy trang giấy đầy thông số loằng ngoằng, một mặt tôi gửi ngay cho giáo sư N, hẹn gặp 6h chiều, khi giáo sư có thời gian, một mặt tôi lại tiếp tục cuộc "tìm kiếm thông tin...

3,145 Read
184 Share
(285)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang