Lý Hùng: ‘Phút cuối, cha dặn chúng tôi bảo bọc mẹ’

Ngày đăng: 23/10/2020
3,915 Read
260 Share
Trước khi mất, nghệ sĩ Lý Huỳnh – cha tài tử Lý Hùng – gọi sáu con đến giường bệnh, hôn từng người, dặn thay cha chăm sóc mẹ.

Trước khi mất, nghệ sĩ Lý Huỳnh – cha tài tử Lý Hùng – gọi sáu con đến giường bệnh, hôn từng người, dặn thay cha chăm sóc mẹ.

Chiều 22/10, trong tang lễ nghệ sĩ Lý Huỳnh diễn ra tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng, quận Gò Vấp, TP HCM, tài tử Lý Hùng xúc động nói về tâm nguyện của cha.

- Gia đình chuẩn bị tinh thần thế nào khi bệnh tình nghệ sĩ Lý Huỳnh trở nặng?

- Dù đã phòng sẵn tâm lý ông sẽ ra đi, tôi biết, mẹ và các anh chị em cũng đau như tôi. Trước mặt cha, mẹ không bao giờ khóc. Hôm cha hấp hối, mẹ nắm chặt tay ông không rời, nhưng trong phòng riêng, mẹ và Lý Hương ôm nhau giàn giụa nước mắt.

Bốn năm trước, ông mắc bạo bệnh. Lần đó, các con nuốt nước mắt chuẩn bị sẵn cho ông chốn an nghỉ tại nghĩa trang Phúc An Viên (quận 9). May thay, ông dần phục hồi và sống vui cùng con cháu. Cha tôi có nghị lực sống phi thường. Ông chống chọi bệnh tiểu đường suốt 40 năm qua. Bác sĩ từng nói ông không thể sống thọ, vậy mà ông vẫn trụ lại được đến hôm nay.

- Những ngày cuối đời của cha anh ra sao?

- Nửa tháng trước, ông nhập viện vì bệnh tình trở nặng. Tôi biết cha đau lắm vì nhiều năm qua, mỗi tuần chạy thận ba lần, lại gánh nhiều bệnh lý nền như tim, tiểu đường… Các bác sĩ đã nỗ lực để cứu cha tôi đến phút cuối, nhưng có lẽ ông đã hưởng hết mệnh trời.

Điều an ủi với gia đình là cha ra đi rất nhẹ nhàng. Vài ngày trước, ông đột nhiên tỉnh táo, cởi bỏ ống thở. Tôi mừng lắm, những tưởng cha sẽ qua được đợt này. Song, ông gọi vợ và các con đến bên giường bệnh. Không nói được nhiều, ông chỉ nắm tay vợ, hôn lên trán từng thành viên gia đình, dặn các con thay ông bảo bọc mẹ. Hai ngày sau, ông qua đời, vẫn mỉm cười. Có lẽ cha đã không còn gì vướng bận ở cõi tạm này.

- Anh nhớ gì về chuyện tình 60 năm của cha mẹ mình?

- Không phải là con cháu trong nhà mà tôi mới nói điều này: Tôi luôn ngưỡng mộ tình yêu của cha mẹ, nhưng cả đời tôi chưa thấy ai hạnh phúc như cha mẹ mình. Những năm 1960, khi mới yêu, họ thường chạy xe máy ra bến Bạch Đằng, uống cà phê, ngắm sông. Khi là vợ chồng, cha mẹ vẫn duy trì thói quen ấy, không đổi. Mỗi ngày, cha tôi đều nhờ con dìu ra vườn, hái hoa tặng vợ. Ban đêm, dạo phố, ông luôn nắm, hôn tay bà. Mỗi lần xem tivi, thấy các đôi nhảy tango, rumba…, ông đều nhắc lại kỷ niệm thời hẹn hò. Lúc cha mất, tôi lo cho mẹ lắm. Nhưng rồi tôi biết, mẹ đã nguôi ngoai phần nào bởi cha và mẹ đã sống trọn nghĩa vợ chồng suốt sáu thập kỷ qua.

Lý Hùng: Phút cuối, cha dặn chúng tôi bảo bọc mẹ - Hình 1

Lý Hùng dìu mẹ – bà Đoàn Thị Nguyên – trong tang lễ. Ảnh: Quỳnh Trần.

- Anh sẽ thay cha thực hiện những tâm nguyện nào của ông?

- Cuối đời, cha tôi vẫn nung nấu dự án điện ảnh về các anh hùng lịch sử nước nhà. Năm 2010, ông bỏ tiền túi hơn 12 tỷ để làm Tây Sơn hào kiệt – phim về anh hùng áo vải Quang Trung – Nguyễn Huệ đánh tan quân Thanh. Phim lỗ nặng vì chi phí đầu tư lớn và phim dã sử thường kén khán giả, nhưng ông vui lắm bởi thỏa được một phần đam mê. Ông còn định làm phim về nữ tướng Bùi Thị Xuân, đang ấp ủ kịch bản thì bệnh trở nặng. Tôi sẽ hoàn tất tác phẩm này. Sắp tới, tôi học sâu hơn về đạo diễn để lấy thêm kiến thức, dù trước đó đã có kinh nghiệm cùng cha sản xuất một số phim.

Đợt bão vào miền Trung vừa qua, khi đó cha tôi còn khỏe, ông luôn đau đáu về người dân vùng lũ. Ông nhờ tôi quyên góp một số người bạn thân, đến nay đã được hơn 500 triệu đồng. Ông định khỏe lại sẽ cùng gia đình ra miền Trung hỗ trợ người dân. Ông còn dặn tôi xây lại Viện dưỡng lão nghệ sĩ, nâng cấp lối vào để các cô chú dễ đi lại. Sinh thời, nơi đây là chốn thân quen của ông. Tết nào, ông cũng về Viện dưỡng lão vui vầy cùng các nghệ sĩ gạo cội. Những tâm nguyện đó, nhất định tôi sẽ thay cha hoàn thành.

Lý Hùng: Phút cuối, cha dặn chúng tôi bảo bọc mẹ - Hình 2

Nghệ sĩ Lý Huỳnh hướng dẫn Lý Hùng trên phim trường “Tây Sơn hào kiệt” (năm 2010). Ảnh: Lý Hùng.

- Anh lưu giữ những kỷ niệm gì về cha?

- Tôi giữ từng di vật của ông – hầu hết là quà ông tặng tôi làm đạo cụ đóng phim. Năm 2011, tôi đóng vai một sĩ quan chế độ cũ trong phim Con tàu không số. Chưa có nhiều kinh nghiệm đóng vai tướng tá, tôi lo lắm. Ông bèn tìm mua cho tôi một đôi “bốt đờ sô” (botte de saut) – giày đi lính ngày xưa. Nhiều bộ...

3,915 Read
260 Share
(391)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang