Những chàng trai đi tìm điểm đầu tiên đón bình minh ở Việt Nam

Ngày đăng: 18/01/2018
3,511 Read
232 Share
Bình minh lên chỉ có cây rừng xào xạc, sóng biển rì rào tạo nên bản giao hưởng thiên nhiên mà bốn kẻ mộng mơ may mắn được thưởng thức.

Khởi hành từ Tượng đài Chiến Thắng Buôn Ma Thuột, bốn chàng thanh niên ưa mộng mơ quyết định tự thưởng cho bản thân một chuyến du lịch bụi. Hành trình dài bắt nguồn từ một câu hỏi nhỏ của một đứa trong nhóm: “Giờ mà muốn ngắm bình minh thiệt đẹp thì ngồi ở đâu ta?”. Cả lũ khăn gói lên đường trên hai chiếc xe máy Minsk hai thì, tuy trông cũ kỹ nhưng đầy bền bỉ và được dành riêng cho những cung đường xa như lần đi Phú Yên này.

Mũi Đại Lãnh, hay còn được nhiều người gọi dân dã là Mũi Điện (Mũi Nhạy hay Mũi Ba), thuộc địa phận thôn Phước Tân, xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên. Mũi này là một nhánh của dãy Trường Sơn đâm thẳng ra biển. Nơi đây cùng với Mũi Đôi (Vạn Ninh, Khánh Hòa) được công nhận là điểm cực Đông của Việt Nam vì có cùng tọa độ. Do cao hơn khá nhiều, nên Mũi Điện còn được xem như là nơi đầu tiên đón ánh bình minh đầu tiên của Việt Nam.

Ánh nắng mặt trời đầu tiên của Việt Nam mang một vẻ đẹp hoang sơ, cạnh đó là ngọn hải đăng Đại Lãnh lâu đời.

Ánh nắng mặt trời đầu tiên của Việt Nam mang một vẻ đẹp hoang sơ, cạnh đó là ngọn hải đăng Đại Lãnh lâu đời.

Chia tay cái se se lạnh vùng cao nguyên Đắk Lắk giữa tiết trời lập đông của tháng 10, chúng tôi men theo đường quốc lộ 26 rồi rẽ vào đường19C, đoạn qua huyện Ea Kar. Sau hơn 5 giờ lái xe qua đủ loại địa hình, từ đường đất đá lởm chởm lưng chừng núi, cho đến những con đường quê thẳng tắp tuyệt đẹp với đồng cỏ xanh mướt hai bên. Đến gần chiều, chúng tôi cũng tới được đoạn đường quốc lộ 1A dưới chân đèo Cả, hướng từ Tuy Hòa vào. Dừng chân tạm tại cây xăng gần đó, cả nhóm nuốt vội gói mì khô rồi lên xe băng đèo.

Đường đèo Cả quanh co, có những khúc cua uốn lượn, có khúc gần như xoay 180 độ. Từng hàng xe khách, xe tải lớn lao đi vun vút. Trên quãng đường chỉ 12km đó, không dưới chục lần chúng tôi thót tim với những cú đánh lái điệu nghệ của cánh tài xế trên những chiếc xe khách Bắc Nam. Mải mê với quang cảnh hùng vỹ đến ngỡ ngàng của đèo Cả, chúng tôi đi thẳng một mạch hết đèo đến tận địa phận Khánh Hòa mới “té ngửa” mà quay đầu xe lại. Giữa đèo Cả có một con đường rẽ ngang, nơi đó được gọi là ngã ba Vũng Rô. Đây cũng chính là con đường duy nhất dẫn vào vịnh Vũng Rô và ngọn hải đăng Đại Lãnh.

Đường 29 là đoạn đường dắt từ ngã ba Vũng Rô đến Mũi Điện, lởm chởm đá ở đoạn đầu, còn đoạn sau được trải nhựa đều tăm tắp. Trên đường khá vắng người qua lại, chỉ có mỗi chúng tôi thong dong tận hưởng ánh hoàng hôn. Lúc đó là khoảng 4 giờ 30, mặt trời nghiên một góc 90 độ làm cho mọi thứ tương phản rõ rệt. Tuy bản thân chưa biết cái “ánh bình minh đầu tiên của Việt Nam” ra sao, nhưng cam đoan với bạn, hoàng hôn ở đó cũng cuốn hút không kém. Thiên nhiên đã ưu ái tặng cho vùng đất này những điều thật vô giá.

Đứng trên con đường nhỏ, tôi tự hỏi rằng sao mọi thứ ở đây lại có thể hòa hợp đến vậy. Bãi cát mịn màng trải dài với vài chiếc thuyền thúng nhỏ ai đó úp ngược, chỏng chơ trong cơn gió lộng nơi cửa biển. Ngoài xa, lớp lớp ghe cá của ngư dân đánh mẻ lưới chiều hiện lên trên nền biển xanh biếc. Khung cảnh đó được ôm trọn bởi những ngọn núi cao phủ kín màu xanh của cây rừng. Sau quãng đường khá dài và khó nhằn, đây đúng là phần thưởng xứng đáng với chúng tôi. Dừng lại chụp ít ảnh kỷ niệm, chúng tôi tiếp tục chạy men theo đường 29 đến điểm dừng tiếp theo, Bãi Môn.

Dù biết trước nơi đây được đánh giá là một trong những bãi biển hoang sơ và đẹp nhất Việt Nam, chúng tôi vẫn không khỏi bất ngờ. Bãi cát vàng mịn kéo dài khoảng 400 mét, nằm lọt thỏm giữa hai ngọn núi cao, tạo thành hình cánh cung độc đáo, mũi Đại Lãnh nằm trên cùng ngọn núi này với hải đăng Đại Lãnh. Phía dưới chân núi địa hình khá hiểm trở với các tảng đá bao bọc, được mài nhọn qua hàng nghìn năm bởi từng đợt sóng xô dữ dội. Bãi biển hoàn toàn phẳng và rộng rãi. Do chưa được khai thác du lịch nhiều, biển ở đây còn khá hoang sơ và sạch sẽ. Để xuống được Bãi Môn cũng như đi ra Mũi Đại Lãnh, chúng tôi phải đi qua cổng trạm soát vé Bãi Môn. Tại đây, chúng tôi có dịp gặp chú Mười.

Chú Mười ngoài 50, là bảo vệ của Bãi Môn cũng như hải đăng Đại Lãnh. Người chú gầy nhom và nước da nâu sạm nắng. Đón chúng tôi trong bộ kaki màu lính đã sờn bạc, chú tươi cười bắt chuyện bằng giọng Phú Yên đặc trưng :”Mấy đứa từ đâu mà chạy xe máy tới đây ?”. Chúng tôi đáp: “Dạ con đi từ Sài Gòn chú ơi!”. Chú ân cần: “Xa dử hen, thôi vô trong rửa tay rửa mặt nghỉ tí đi”.

Nói đoạn, chú chỉ tay về phía căn nhà bên tay phải, căn nhà duy nhất quanh đây. Nhà chú Mười cũng là một quán ăn nho nhỏ do vợ chồng chú lập ra để sống cuộc sống giản đơn qua ngày. Theo chú, du...

3,511 Read
232 Share
(348)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang