Thằng bé mồ côi nhặt hoa ngọc lan rụng, gửi tặng “ba người thầy” với cả tấm lòng thành

Ngày đăng: 17/11/2019
3,273 Read
204 Share
Gió về chiều mang theo hơi nước phả vào khoảng không vô định, tiết trời se lạnh của mùa đông khiến lòng nó nôn nao khôn tả. Nó nhớ mẹ vô cùng, nhớ quay quắt lòng nó. Chưa bao giờ nó có cái cảm giác là lạ này.

Gió về chiều mang theo hơi nước phả vào khoảng không vô định, tiết trời se lạnh của mùa đông khiến lòng nó nôn nao khôn tả. Nó nhớ mẹ vô cùng, nhớ quay quắt lòng nó. Chưa bao giờ nó có cái cảm giác là lạ này.

Hôm nay nó đến trường thấy các bạn trong lớp ai cũng mang theo hoa hồng tươi để tặng thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam sắp đến. Nó không có hoa để tặng cô, nép vào một góc phòng nó chăm chú nhìn những bông hoa của bạn mà bất giác mắt nó rưng rưng. Mẹ nó ngày xưa cũng là cô giáo, cũng từng hân hoan trong những ngày kỷ niệm như thế này. Hồi đó nó thường được mẹ chở theo đến trường, nó cầm giúp mẹ những bông hoa mà thầm ao ước sẽ có ngày nó giống mẹ – làm thầy giáo để được nhận hoa.

Tuổi thơ của nó như bao đứa trẻ khác. Cho đến một ngày, cái ngày định mệnh ấy đã cướp mẹ nó đi mất. Khi nó từ trường về mới biết mẹ vừa qua đời sau cơn bệnh nặng. Nó sốc nhưng chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Nó trầm hẳn, lặng thinh, ánh mắt vô hồn lặng đau nhìn gương mặt mẹ lần cuối. Nó uất ức trách mẹ sao bỏ nó mà đi, sao chẳng thèm nói gì với nó cả và sao mẹ ác với nó thế. Mẹ là gia tài lớn nhất của nó. Bây giờ không có mẹ nó phải làm sao đây ! Lấy ai san sẻ, bầu bạn cùng nó. Lấy ai để được vòi vĩnh, kể chuyện nọ chuyện kia. Lấy ai đan cho nó chiếc áo len tím mùa đông này nữa, lấy ai may cho nó áo quần đẹp. Hết thật rồi, nó thấy mất tất cả rồi và giờ nó chẳng còn gì nữa. Thế giới như sụt lở dưới chân. Nó lê từng bước nhưng chẳng biết đi đâu về đâu.

Rồi thời gian dần trôi mau, nó sống trong tình yêu thương của người thân, nhất là bố. Với nó, bố chính là kho báu mà ông trời ban cho. Bố còn là thần tượng trong lòng nó. Bố ít nói nhưng rất tâm lý. Bố hiểu nó hơn ai hết. Bố đọc được mọi suy nghĩ của nó. Hai bố con cùng nương tựa vào nhau vượt qua những khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần. Đêm nào cũng vậy, sau khi học bài xong hai bố con cũng thường hay kể về mẹ. Bố tin rằng ở nơi nào đó mẹ vẫn đang theo dõi bố con nó. Những ký ức, những kỷ niệm về mẹ đã giúp nó đứng vững vàng hơn. So với các bạn cùng trang lứa, nó già trước tuổi, nó suy nghĩ chín chắn hơn, có vẻ dày dạn kinh nghiệm sống hơn.

Lại một lần nữa, tạo hóa trêu số phận nó, cướp luôn kho báu mà bấy lâu nay nó ngưỡng mộ, tôn thờ. Nỗi đau đè lên nỗi đau, mát mát chồng lên mất mát. Nuốt lệ ngược vào trong, nó lủi thủi, nó trơ trọi, nó bơ vơ. Nó trở thành trẻ mồ côi. Rồi từ đây không ai tập xe đạp cho nó, không ai dạy nó bơi, không ai dạy nó học Anh văn nữa rồi. Hình bóng người đứng ở cửa chờ đợi nó mỗi khi tan trường cũng không còn nữa. Chỗ ấy bây giờ người ta trồng một cây ngọc lan đã đến độ đơm hoa lần đầu. Bao giờ tan trường, nó cũng tranh thủ nán lại nơi ấy vài phút, có khi thơ thẩn người đến vài chục phút để hít thở, để trầm tư. Để thầm thì rằng hôm nay con được 10 điểm môn Anh văn, rằng cô giáo khen con nói tiếng Anh rất tốt. Còn nữa, con vừa thi học sinh cấp thị xã về đấy, con đạt giải Nhất rồi, giấy khen mà thầy hiệu trưởng mới trao cho con sáng nay trong giờ chào cờ trước toàn trường ấy, con cảm thấy hạnh phúc lắm.

Ảnh minh họa: Pixabay.

Mùi hương ngọc lan tỏa đều, lẩn quất vào không khí, bám đầy trên vai nó, luồn vào tóc nó. Nó không quên cúi xuống, nhặt những bông hoa trên mặt đất mang về phơi khô. Góc học tập của nó lúc nào cũng thoang thoảng hương ngọc lan. Nó yên tâm rồi. Cả bố và mẹ dường như đang ở cạnh nó, nhắc nhở nó, yêu thương và chăm sóc nó như ngày xưa. Cứ vậy mà nó lớn khôn nên người.

Bây giờ nó đã là học sinh cấp hai, biết tự mình chăm lo cho bản thân. Bốn mùa, xuân – hạ – thu – đông, dù mưa hay nắng nó vẫn một mình cất bước trên lối mòn. Căn nhà cũ nát của nó vắng vẻ lắm. Sáng nó đến lớp, chiều về phụ việc ở quán cơm. Hết việc thì đi nhặt ve chai ở các quán nhậu hoặc ở bãi rác công cộng. Tiền dành dụm được không đủ cơm gạo cá mắm hàng ngày. Rồi còn tiền sách vở, áo quần và các khoản học phí nữa. Nó nghĩ chắc phải bỏ học thôi. Tiếc lắm nhưng biết làm sao được, lo cái ăn còn chưa đủ nói gì đến việc học. Ước mơ năm xưa có lẽ chôn vùi theo năm tháng. Nó quyết định không đến lớp nữa. Một ngày, hai ngày, ba ngày… nó thường gặp bạn để hỏi chuyện trên lớp. Bạn nó bảo đi học lại, nó lắc đầu cười không ra tiếng.

Ngờ đâu cô giáo lặn lội đến nhà nó trong đêm. Cô khuyên nó ra lớp. Cô bảo hãy cứ đi học rồi mọi việc cô sẽ tính tiếp. Nó cảm động trước tình cảm nồng hậu của cô, đêm đó nó trăn trở không sao ngủ được. Sáng ra nó quyết định ôm cặp đến lớp. Thế là nó đi học lại. Cô làm cho nó hồ sơ miễn học phí, hồ sơ miễn bảo hiểm thân thể. Cô đưa đơn để nhà trường xét cấp cho nó một bộ đồng phục thể dục. Cô cho nó mấy quyển sách… Thế là cơ hội tiếp tục được...

3,273 Read
204 Share
(326)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang