Người mẹ day dứt vì để con lại vùng đất nơi mình bị bán

Ngày đăng: 08/02/2019
3,163 Read
243 Share
Về nước ít ngày, Mùi quay lại Trung Quốc vì nhớ con. Nhưng vừa tới cửa, bóng đèn rơi vỡ toang khiến chị nghĩ là điềm dữ, đành ở lại.

Tết đến nhưng trong ngôi nhà nhỏ của chị Uông Thị Mùi (thôn 3, Quảng Thái, Quảng Xương, Thanh Hóa) vẫn không sắm sửa gì. Thằng Chung, lớp 8, con trai chị đang lúi cúi với cái điện thoại. Chị Mùi nằm buồn trên giường nghỉ trưa. Bạn rủ mua hoa, chị cười bảo đang túng. Nhà không có nhiều tiền nhưng chị bỏ hẳn một triệu đồng đăng ký internet để nói chuyện qua mạng xã hội với con gái lớn đang ở Trung Quốc cùng bố. 10 năm kể từ khi ở bên ấy trở về cũng là ngần đó năm mẹ con chị không gặp nhau.

Chị Mùi đi bán hàng dong ở Đồng Nai, mỗi năm về nhà 2 lần vào tháng 7 và cuối năm. Giờ chị đã xây được một ngôi nhà mới. Ảnh: Nhật Anh.

Chị Mùi đi bán hàng rong ở Đồng Nai, mỗi năm về nhà 2 lần vào tháng 7 và cuối năm. Giờ chị đã xây được một ngôi nhà mới. Ảnh: Nhật Anh.

Người phụ nữ 38 tuổi kể, năm vừa tròn 17 tuổi chị cùng với 3 người bạn khác trong làng ra Hà Nội cấy thuê. Vừa xuống xe, họ bị một người phụ nữ giữ lại, bảo đừng đi cấy lúa và hứa sẽ tìm cho 4 cô gái trẻ công việc nhẹ nhàng với mức thu nhập cao. Chị chỉ nhớ mình được đưa lên một chiếc xe, khi tỉnh lại, một phụ nữ tuyên bố bằng tiếng Việt rằng Mùi đã bị bán cho bà ta nên phải nghe lời. Sau đó, cô gái trẻ bị đưa đến đảo Hải Nam, Trung Quốc sống như vợ chồng với một người đàn ông hơn mình 10 tuổi.

Gia đình người đàn ông ấy có 3 trai, một gái. Hàng ngày, Mùi theo họ đi làm ruộng, trồng hoa màu để sinh sống. "Khi mới đến, tôi khóc nhiều lắm, chẳng biết mình đang ở đâu, không ai hiểu mình nói gì và mình cũng không hiểu người ta", chị Mùi nhớ lại. 

Đến đấy khoảng vài tháng thì chị có thể giao tiếp cơ bản, bốn năm sau, sinh một đứa con gái, sáu năm tiếp theo thì đẻ thằng Chung. Nỗi nhớ gia đình phần nào nguôi ngoai sau 13 năm sống ở xứ người, chị không còn ý nghĩ sẽ được trở lại Việt Nam.

Giữa năm 2008, Mùi gặp một đồng hương khi mang trứng ra chợ bán. Người đó nói có thể giúp chị tìm đường về nước. Đến đêm, người mẹ hai con kể cho chồng nghe và xin về thăm gia đình một thời gian. Người đàn ông đồng ý. "Cũng may mắn là chồng tôi rất thương vợ và tâm lý, chẳng bao giờ đánh đập. Anh đi đâu có gì ngon đều mua mang về cho tôi, ốm đau anh ấy cũng chăm sóc tử tế. Khi tôi nói muốn về Việt Nam thăm nhà rồi quay lại, anh ấy còn cho tiền", chị Mùi kể.

Ngày chị Mùi về nước, mang theo con trai nhỏ, đứa con gái 9 tuổi níu chân đòi đi theo. Chị mang kẹo ra dỗ nó vẫn khóc ngằn ngặt. Người mẹ hứa chỉ đi mấy hôm sẽ quay lại. 

"Nó về cũng vào độ cuối năm. Thế mà được ít hôm, nó nói nhớ con, cứ đòi đi. Vợ chồng tôi nhất định không đồng ý", ông Uông Ngọc Lam, bố Mùi, kể.

Xa quê nhiều năm nên mọi thứ với Mùi đều lạ lẫm và xa cách. Những bạn bè đồng trang lứa đã có gia đình. Nhớ chồng, thương con gái, chị vẫn quyết định sang Trung Quốc. Cuối năm 2008, một tay bế con, một tay xách túi, Mùi bước ra đến cửa thì cái bóng điện đột nhiên rơi xuống trước mặt vỡ toang. "Tôi không dám đi nữa vì sợ đó là điềm báo, nếu mình cứ liều hẳn có xui xẻo", chị nhớ lại.

Không biết chữ,...

3,163 Read
243 Share
(287)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang