Cụ bà 75 tuổi nuôi 5 người tâm thần

Ngày đăng: 10/10/2019
3,923 Read
230 Share
Vĩnh Phúc Người dân trong thôn gọi nhà bà Lung là “tâm thần cả mâm” bởi nhà có 6 người thì 5 người thiểu năng trí tuệ.

Cơn mưa bắt đầu nặng hạt, bà Trần Thị Lung (75 tuổi, xóm Trại, thôn Mộ Đạo, xã Đạo Đức, Bình Xuyên, Vĩnh Phúc) vội vàng lấy tấm ni lông sờn rách mới nhặt được ngoài đường phủ lên đống củi ở ngoài sân. "Mùa mưa đang đến, củi mà ướt thì lấy gì mà đun", bà than. Nói rồi bà cầm nắm rơm lòng khòng đi vào bếp chuẩn bị bữa cơm trưa. Hôm nay ngày rằm nên bà đổi bữa cho các cháu món thịt rang vừa mua rẻ ngoài chợ. "Cả tháng mới được 1-2 ngày có thịt ăn, còn lại cứ đậu phụ mà chén", bà cười móm mém. Căn bếp tối đen, mùi phân gà lẫn phân chó xộc lên nồng nặc.  

Ở xóm Trại ai cũng biết nhà bà Lung, bởi 6 người thì 5 người thần kinh không bình thường. Anh con nuôi Nguyễn Văn Đắc (sinh năm 1978) bị tâm thần phân liệt, chẳng mấy khi ở nhà, cứ lang thang hết làng trên xóm dưới.

Bà Trần Thị Lung đang phải chăm sóc cho con trai nuôi tâm thần phân liệt, con dâu đầu óc không bình thường và 3 người cháu thiểu năng trí tuệ. Ảnh: Hải Hiền.

Bà Trần Thị Lung đang phải chăm sóc cho con trai nuôi tâm thần phân liệt, con dâu đầu óc không bình thường và 3 người cháu thiểu năng trí tuệ. Ảnh: Hải Hiền.

Con dâu bà, chị Vũ Thị Sơn (sinh năm 1970), quần áo lem luốc, mặt mũi tay chân cáu bẩn vì đất, cầm chiếc nón còn dính đầy phân gà tất tưởi bảo mẹ chồng "Tôi đi bắt ốc đây".

"Đầu óc nó cũng có vấn đề, trước chưa bị tai nạn lao động, chân đi lại nhanh nhẹn còn đi bắt ốc. Nhưng giờ chân bị tật, thỉnh thoảng vẫn bảo đi làm nọ làm kia nhưng chẳng biết đi đâu. Một lúc lại mò về tay không", bà Lung thở dài. 

Anh Đắc được vợ chồng bà Lung nhận nuôi từ khi còn đỏ hỏn. Năm 3 tuổi, bà phát hiện ra anh không được khôn như trẻ cùng tuổi. Cứ ai đi qua nhà là Đắc lại giơ tay rủ vào chơi rồi cười hềnh hệch.

"Hồi đó chỉ nghĩ nó dại hơn đứa khác thôi, nhưng lớn hơn tý nữa thì hàng xóm cứ gọi nó là Đắc rồ", bà Nguyễn Thị Luận (trưởng thôn xóm Trại) cho biết.

Đến tuổi đi học, Đắc cũng được mẹ nuôi cho đến trường, nhưng đúp lên đúp xuống, lên lớp 3 thì tự bỏ học. Lớn lên, anh được người trong làng cho đi phụ hồ, nhưng chỉ làm những công việc đơn giản như vác gạch, xúc cát... Lương nhận về cũng đủ nuôi bản thân. 

Năm 20 tuổi, được hàng xóm mai mối, anh Đắc nên duyên với chị Sơn, người xóm bên, hơn anh 8 tuổi. Bà Luận khi nhắc tới đôi vợ chồng cùng thôn lại thở dài: "Người dại mà lấy được người khôn thì gia đình đỡ khổ. Đằng này, dại lấy dại, mấy đứa con sinh ra chẳng đứa nào được bình thường. Bao nhiêu năm nay toàn được xét vào hộ đặc biệt khó khăn trong xã".

Con dâu bà Lung, chị Vũ Thị Sơn thần kinh không ổn định, hay nói linh tinh và suốt ngày mắng con. Chị Sơn cũng cố gắng làm việc nhà, nhưng thường thì bà Lũng phải làm lại. Ảnh: Hải Hiền.

Con dâu bà Lung, chị Vũ Thị Sơn thần kinh không ổn định, hay nói linh tinh và suốt ngày mắng con. Chị Sơn cũng cố gắng làm việc nhà, nhưng thường thì bà Lũng phải làm lại. Ảnh: Hải Hiền.

Lấy nhau được một năm, chị Sơn sinh được cậu con trai đầu lòng năm 1999, đặt tên là Nguyễn Văn Trường. Cậu bé sinh ra khôi ngô khiến bà Lung khấp khởi mừng, hy vọng cháu không giống bố mẹ. Tuy nhiên, đến năm 3 tuổi, Trường cũng có những biểu hiện giống bố trước đây, đi ra ngoài cứ thấy túi ni lông là cho vào miệng nhai. 6 tuổi, Trường được đi học nhưng không có chữ nào vào đầu. Trong một đợt kiểm tra sức khỏe của một đoàn từ thiện từ trung ương về xã, cậu bé bị chẩn đoán thiểu năng trí tuệ, không thể tiếp tục học tập.

Sau Trường, hai em gái là Nguyễn Kim Yến (sinh năm 2002) và Nguyễn Thùy Linh (sinh năm...

3,923 Read
230 Share
(392)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang