Bài học lớn đằng sau câu chuyện của cựu Giám đốc nhân sự nổi tiếng: Dân công sở đừng mất ý thức trong giờ ăn trưa!

Ngày đăng: 17/06/2019
2,894 Read
222 Share
Nói là ăn trưa, nhưng thực chất ăn chỉ là phụ, "buôn dưa lê" mới là chính. Và cũng từ "việc chính" này, dân công sở đã gây ra không ít phiền toái cho người khác. Câu chuyện phiền toái ấy mới đây đã được một cựu Giám dốc nhân sự cực kỳ nổi tiếng chia sẻ.

Trong cả một ngày làm việc tại cơ quan, thời điểm dân công sở mong chờ nhất có lẽ chính là giờ nghỉ trưa. Trong khoảng 1, 2 tiếng đồng hồ trôi qua vội vã này, ai ai cũng tranh thủ hoặc là chợp mắt ít phút, hoặc là giải lao bằng một số việc riêng tư, tuy nhiên các hoạt động ấy không phổ biến bằng chuyện hội anh chị em rủ rê kéo nhau ra các hàng quán cạnh văn phòng ăn uống no say, lấy lại năng lượng. Đây có thể xem như một kiểu văn hóa của môi trường công sở.

Nói là ăn uống, nhưng thực chất ăn uống chỉ là phụ, "tám chuyện" mới là chính. Tất nhiên nói chuyện vui đùa với nhau trong giờ giải lao cũng là một cách giúp dân công sở giải tỏa stress, chẳng có gì đáng lên án. Ấy thế, nếu cuộc nói chuyện khiến cho mọi người xung quanh phải phiền hà thì lại là một vấn đề khác. Thậm chí có khi, sự phiền hà này còn phản ánh về ý thức của dân công sở trong giờ nghỉ trưa, lắm người nhìn thấy nhưng ít ai dám nói ra.

Cụ thể để giải đáp cho một số câu hỏi như "tại sao lại phiền?", "phiền vì điều gì?", xin mạn phép mượn câu chuyện mới được đăng tải lên trang facebook cá nhân cách đây ít lâu của Thu Giao - cựu Giám đốc Nhân sự cực kỳ nổi tiếng MXH với hơn 25 năm kinh nghiệm làm việc với nhiều tập đoàn lớn trong và ngoài nước, người sáng lập nên G-lounge Hội Quán Tuyệt Diệu với nhiều buổi talkshow thu hút phái đẹp như "Trà chiều với Giao", "Đẹp sung sướng", "Bí mật hạnh phúc",...

Bài học lớn đằng sau câu chuyện của cựu Giám đốc nhân sự nổi tiếng: Dân công sở đừng mất ý thức trong giờ ăn trưa! - Ảnh 1.

Thu Giao - cựu Giám đốc Nhân sự cực kỳ nổi tiếng MXH.

Câu chuyện có thật của một cựu Giám đốc nhân sự nổi tiếng

"Mình không hiểu sao ở Hà Nội, buổi trưa đi ăn hay gặp các nhân viên văn phòng 5-6 người, nói to thế. Khi họ đi 2-3 người họ cũng nhỏ nhẹ, cứ 5-6 người trở lên họ đột nhiên hoạt ngôn, nữ cũng như nam đùa cợt nói to rất suồng sã. Cả nhà hàng lẫn quán ăn ở thủ đô buổi trưa, ầm như ong vỡ tổ. Bạn hãy bước vào các tiệm cơm việt nam từ quán bình dân đến nhà hàng vào lúc 12-13h trưa, bạn sẽ thấy choáng váng vì độ ồn, họ nói to lắm cười to lắm, người già như mình rất sợ hãi, không thể hiểu nổi vì sao người ta cần phải nói to thế. N

Nếu bạn ngạc nhiên vì sao các đám cưới mở nhạc sàn ầm ĩ, nhiều nhà mở karaoke oang oang ngoài sân, đi cách vài trăm mét còn nghe vang to, hãy thử đi ăn trưa ở Hà Nội, các chỗ đông dân văn phòng, bạn sẽ biết thế nào là nói to nhức óc.

Bài học lớn đằng sau câu chuyện của cựu Giám đốc nhân sự nổi tiếng: Dân công sở đừng mất ý thức trong giờ ăn trưa! - Ảnh 2.

Kể cả các quán lịch sự, các chị trung niên nói to có thể bất ngờ bước vào quán, có khi vừa tan một cuộc họp, vẫn mặc nguyên áo dài, phấn son lộng lẫy. Các chị nói cười oang oang, dạt hết cả thực khách ra xa. Các anh đùa câu gì vô duyên thế mà các chị cũng ngả nghiêng cười to đến nỗi bàn bên không thể nói mà phải hét lên. Mình sợ hãi vào quán đông và quán ồn. Mình có thể ngất vì ồn.

Trưa nay đi ăn lẩu ở một nhà hàng tại Giảng Võ. Ngồi cách xa một bàn 4 chị và 1 anh, trông trẻ trung lịch sự xinh đẹp. Anh ấy nói to khủng khiếp, thề là như tiếng gầm của động cơ chứ không phải bình thường, ngồi cách xa mà đau cả tai nên mình nhờ nhân viên ra xin phép anh hạ volume 2 lần cũng không ăn thua. Anh nói y như máy khâu, các chị cười như nắc nẻ. Bàn mình 4 phụ nữ ngồi xa xa không nói được tiếng nào vì ồn.

Bài học lớn đằng sau câu chuyện của cựu Giám đốc nhân sự nổi tiếng: Dân công sở đừng mất ý thức trong giờ ăn trưa! - Ảnh 3.

Mãi rồi không chịu được cô bé cùng bàn nhẹ nhàng đến xin anh nói nhỏ vì ầm quá. Bạn có biết các phụ nữ ngồi cùng bàn họ nói gì không? "Em thích yên em vào phòng riêng mà ngồi" (nhà hàng này không có phòng riêng), và "chị nói nhỏ chị đau mồm lắm". Thật là kinh ngạc về các chị…".

Dân công sở vô ý thức trong giờ ăn trưa: Lợi đâu chả thấy, chỉ toàn hại thế này!

Từ câu chuyện trên, có thể dễ dàng nhận ra, việc cựu Giám đốc Thu Giao cảm thấy phiền hà ở đây chính là việc dân công sở tụm năm tụm bảy ăn uống tám chuyện nhưng lại quá ồn. Chưa kể, khi được nhắc nhở còn phản ứng lại với thái độ lồi lõm gây ức chế. Tuy nhiên, việc ồn ào của dân công sở ở các hàng quán cạnh công ty vào giờ nghỉ trưa không chỉ tồn tại ở riêng Hà Nội mà nó có thể xuất hiện ở bất kỳ đâu chỉ cần thỏa mãn một điều kiện: có ít nhất một người trong cuộc vô ý thức.

Bài học lớn đằng sau câu chuyện của cựu Giám đốc nhân sự nổi tiếng: Dân công sở đừng mất ý thức trong giờ ăn trưa! - Ảnh 4.

Có lẽ dân công sở hay nghĩ, ý thức của mình chỉ cần thể hiện trong công ty cho đồng nghiệp nể nang, sếp lớn được lòng, một khi đã bước ra ngoài, cần gì phải ý tứ giữ kẽ. Sai lầm từ đây mà ra. Nếu ý thức có thể chọn nơi để thể hiện thì đó không phải là ý thức, ý thức là bản chất mà bản chất vốn không cần thể hiện. Người có ý thức thực sự là người luôn làm cho người khác cảm thấy dễ chịu, không phiền hà hay đau đầu dù xuất hiện ở bất kỳ đâu. Ở văn phòng làm trăm điều không gây phiền toái, trong khi ra ngoài lại khiến trăm người khó chịu thì vẫn cứ luôn là người vô ý thức.

"Tôi chả quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về tôi, họ có biết tôi là ai đâu" - đây có lẽ là câu nói hay được hội anh chị em công sở "vô ý thức bất chấp" dùng để bao biện cho hành vi xấu xí của bản thân. Vậy thì không bàn đến việc người khác nghĩ gì nữa, hãy bàn tới việc người trong cùng công ty, đáng sợ hơn là sếp nghĩ gì khi vô...

2,894 Read
222 Share
(289)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang