Yêu

Ngoài kia giông bão quá thì về với em nhé

Ngày đăng: 05/11/2017
3,140 Read
260 Share
Lúc buồn, anh luôn biết cách an ủi và khiến tôi vui trở lại. Khi anh buồn tôi lại cứ như một đứa trẻ, chỉ biết ở bên cạnh anh.

Hà Nội ngày ấy, trời thật trong xanh và quang đãng, mọi thứ trong mắt tôi đều mang một màu hồng. Màu của sự yêu thương, hạnh phúc và cả sự ấm áp nữa. Bởi lúc ấy bên cạnh tôi có một người luôn sẵn sàng nắm lấy tay tôi để cùng tạo ra một thế giới toàn màu hồng - thế giới mang màu hạnh phúc.

Lúc đầu anh đến bên tôi như một cơn gió. À không, mà nó là một cơn lốc, cơn lốc mang theo cả sự ấm áp đầy trìu mến. Tim tôi cứ như loạn nhịp cả lên và lúc nào tôi cũng bị cơn lốc ấy cuốn theo. Phải đến tận 6 tháng tìm hiểu tôi và anh mới đến bên nhau. Anh thì lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng chỉ biết lo cho người khác, hễ tôi nói cần gì là anh đều đáp ứng. Nhưng tôi hiểu công việc của anh mệt mỏi lắm nên tôi chưa bao giờ đòi hỏi điều gì ở anh cả.

Anh là một cầu thủ - một công việc luôn đòi hỏi nhiều thể lực, chịu khó và cả sự bình tĩnh. Còn tôi là sinh viên năm nhất trường Báo chí. Chúng tôi khác quê, làm việc và học tập ở 2 tỉnh cách xa nhau. Thế nên chúng tôi hiếm khi được gặp nhau lắm. Bởi những lúc anh lên công tác ở Hà Nội thì lại đúng dịp tôi về quê. Cả năm tôi và anh chỉ gặp...

3,140 Read
260 Share
(347)
:
ĐANG HOT!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang