Giá và Phí

Ngày đăng: 02/06/2018
2,370 Read
181 Share

Gần ba thập kỷ trước, bài học đầu tiên mà tôi được học ở trường Y chính là thiên chức của người bác sĩ.

Các thầy dạy tôi rằng, bác sĩ là để cứu giúp người bệnh chứ không phải để kiếm tiền. Đó là thứ đạo đức cao quý, cao quý đến mức nó trở thành mô hình; tuy nhiên, tôi vẫn có những nhận thức rất rõ ràng về sự quay cuồng trong cuộc sống của từng bác sĩ.

Nghề y, hơn bất kì ngành nghề nào khác, bác sĩ đòi hỏi phải có tính khiêm nhường trong cuộc sống và chuyên nghiệp trong chuyên môn. Những năm đầu thập kỷ 90, khi tôi bắt đầu thực tập ở các bệnh viện, hầu hết bác sĩ phải làm việc quá sức, nhưng tiền lương nhận được chỉ khoảng 4 đến 6 đô la mỗi tháng. Năm 1991, lương khởi điểm bác sĩ hết tập sự khoảng 62.000 đồng, có thâm niên nhiều năm khoảng 100.000 đồng, trong khi tỉ giá 16.000 VND/USD.

Đời sống quá khó khăn, nên mỗi ngày đến bệnh viện tôi lại nhìn thấy có nhiều bệnh nhân phải bỏ tiền ra mua quà cho nhân viên y tế. Món quà phổ biến nhất thời đó là bao thuốc lá 555 hoặc chiếc khăn mùi xoa, họ biếu bác sĩ để được ưu tiên khám trước, biếu y tá để được quan tâm chăm sóc. Bao thuốc hay chiếc khăn mùi xoa sẽ được mang ngay ra cổng viện bán lại.

Mô hình của hệ thống y tế mang tư tưởng XHCN, tôi tạm gọi như thế, là mô hình đề cao khả năng tiếp cận chăm sóc sức khỏe như là quyền cơ bản của công dân, nó tập trung cho cả những kỹ năng thăm khám đơn giản lẫn những cuộc phức tạp phẫu thuật nhất, nhưng lại hoàn toàn miễn phí và người bệnh được bao cấp thêm tiền ăn ngày 3 bữa.

Nhưng nguồn ngân sách chính phủ dành cho y tế dần cạn kiệt. Cả hệ thống y tế xuống cấp, thiết bị hỏng hóc, cơ sở hạ tầng xập xệ, những chiếc vòi không có nước chảy, bệnh viện không có tiền, hàng dài những bệnh nhân chờ đợi.

Tình trạng ấy kéo dài cho đến tận những năm đầu của thế kỉ 21. Thế giới trước đó cả mấy chục năm, ở các nước phát triển đã phổ biến máy siêu âm màu Doppler, máy X quang kĩ thuật số, máy chụp cắt lớp vi tính. Nhưng bác sĩ chúng tôi đến tận những năm 2000, khi khám bệnh vẫn chủ yếu bằng những kĩ năng nhìn, sờ, gõ, nghe.

Từ các bậc thầy giàu kinh nghiệm cho đến bác sĩ trẻ mới vào nghề như tôi, hầu hết những thăm khám lâm sàng “không cần” sự trợ giúp của công nghệ chẩn đoán mới nhất như siêu âm hay chụp cắt lớp vi tính; bởi đó là những thứ vô cùng xa xỉ và tốn kém. Tôi không thể quên những ca mổ diễn ra ngay cả khi thiếu điện nước. Nhiều hôm đang mổ mất điện, bác sĩ gây mê phải bóp bóng thay máy thở,...

2,370 Read
181 Share
(262)
:
TIN BÀI NÓNG!!!
Đăng nhập
Quên mật khẩu
Đăng ký
Về đầu trang